Chương 8
Hàn Thanh với cảnh sát tổ trọng án.
“Các tổ viên cũ từng nghe nói rồi nhỉ, vị này chính là Giang Hàn Thanh.” Phía dưới có vài người bật cười.
Trước kia tranh tài với tổ phòng chống tội phạm có vũ khí ở khu Đông Thành, có không ít người cãi vã vì chuyện này, tổ trọng án nói tổ phòng chống tội phạm có vũ khí mời người ngoài hỗ trợ, còn tổ phòng chống tội phạm có vũ khí nói tổ trọng án cay cú.
“Đừng thấy cậu ấy còn trẻ, trước kia cậu ấy từng làm trong phòng nghiên cứu tội phạm tại sở tỉnh, là học trò đắc ý do một tay chủ nhiệm Vương Bành Trạch dẫn dắt đấy, bây giờ đang làm giáo sư ở trường Đại học.
Lần này cậu ấy gia nhập vào tổ trọng án với tư cách chuyên gia viện trợ từ ngoài để giúp chúng ta trong bước kế tiếp của công cuộc điều tra.
Mọi người hãy vỗ tay chào đón ” Một tiếng vỗ tay nhiệt liệt qua đi, Giang Hàn Thanh không khỏi cải chính “Là phó giáo sư.” Đàm Sử Minh hơi ngạc nhiên, không ngờ anh lại nghiêm túc vậy, bèn cười ha ha “Toàn là giáo sư, phó giáo sư cả, có thể trợ giúp phá án đều là giáo sư giỏi.” Trong phòng họp cười ầm lên.
Đợi sau khi Giang Hàn Thanh ngồi xuống, hội nghị nhanh chóng bắt đầu, bầu không khí cũng từ từ nghiêm lại.
Chu Cẩn bên ngoài phòng họp “...
...” “Em họ tôi còn nói ngoại hình của mình thua xa Giang Hàn Thanh nữa cơ.” Vu Đan đang cầm tách trà “chẹp chẹp” cảm thán “Ái chà, Chu Cẩn, cô có biết nữ đồng chí ở khu Đông Thành đặt biệt danh gì cho anh ấy không?” Cô lắc đầụ Không biết, về chuyện Giang Hàn Thanh, cô thật sự chẳng biết gì.
Lúc người lớn dẫn dắt cho hai người hẹn hò, họ đã giới thiệu anh đang dạy Đại học.
Chu Cẩn luôn nghĩ Giang Hàn Thanh chỉ là một thầy giáo Đại học bình thường, xem xét tình huống hai bên, Chu Cẩn luôn tập trung trình bày về tính chất đặc thù trong công việc của mình hơn.
Biết cô ở tổ trọng án, Giang Hàn Thanh tỏ ra không để ý lắm, còn thấu hiểu và ủng hộ cô.
Chu Cẩn nhớ lại, thật ra cô nên chú ý từ sớm, trên giá sách trong nhà Giang Hàn Thanh toàn là sách nghiên cứu tội phạm, trong báo cáo phân tích trên màn hình máy tính thường là các tựa đề “Vũ khí bất hợp pháp” “Đạn bi thép” vân vân...
Cô thấy tận mắt nhưng lại không để ý.
Nếu Chu Cẩn từng mảy may có ý định muốn tìm hiểu rõ Giang Hàn Thanh, thì lẽ ra cô đã phát hiện điểm khác thường trong công việc của anh từ lâu rồi.
Chu Cẩn thở ra một hơi, tuy cô và Giang Hàn Thanh không có tình cảm quá sâu đậm nhưng cô đúng là một người vợ tồi tệ, dẫn đến cô bị giày vò bởi một cảm xúc mang tên “hổ thẹn”.
Cô quyết định hỏi Vu Đan “Biệt danh gì?” Vu Đan cười khẽ.
Cách tấm cửa kính, cô ấy có thể thấy bóng lưng của Giang Hàn Thanh, chỉ riêng bóng lưng thôi đã đủ nổi bật nannan nổi bật khôn cùng nhờ ngoại hình và khí chất.
Vu Đan càng cười ranh mãnh “Bông hồng nhỏ của tổ quốc.” Nghe nói biệt danh này có từ hôm lần đầu tiên Giang Hàn Thanh đến tổ phòng chống tội phạm có vũ khí, trong bộ tây trang màu rượu đỏ.
Chu Cẩn hầu như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của anh lúc ấy, khôi ngô tuấn tú, khí chất sạch sẽ, song ít ra có một chỗ khác với hoa hồng nannan Đó là tính tình của Giang Hàn