Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

cảm xúc căng thẳng dần dần biến mất, mới đi ra khỏi nhà vệ sinh.
Cửa mở, cô nhìn thấy Ôn Thần đứng bên ngoài.
Anh giống như đã đến đây từ lâu, lười biếng dựa vào tường với điếu thuốc lá trong miệng, nhìn cô với ánh mắt mơ hồ.
Nhìn thấy cô đi ra, Ôn Thần rít một hơi rồi dụi tắt lửa điếu thuốc, bỏ vào thùng rác, anh đi vài bước đến trước mặt cô, cô lùi một bước vào trong nhà vệ sinh.
Cố Dĩ An lùi đến bồn rửa tay, không còn đường lui.
“Tối nay vận may của em không phải kém sao.” Anh dùng đầu gối đẩy chân cô ra, Ôn Thần cúi đầu ngửi mùi hương trên người cô “Em phân tâm, không có sự tập trung chú ý, giống anh mấy lần trước, trong lòng chỉ nghĩ cho em, tâm tư không đặt lên lá bài, chỉ có thua mà thôi.” “Mấy ván sau anh đã thắng trở lại.” “Bởi vì có em ngồi trong lòng, anh mới có thể an tâm đánh bài.” Ôn Thần tìm môi của cô, anh biết cô bài trừ hôn môi, nên không hôn, chóp mũi cọ vào sống mũi rất cao của cô, trái cổ chuyển động lên xuống “Tối nay để anh ôm em ngủ có được không?
Không đụng chạm em, chỉ ôm thôi.” Chú thích 1 Poker là lá bài ai đánh ra sẽ thắng.
Cố Dĩ An vốn tưởng rằng bị Ôn Thần ôm ngủ sẽ lại mất ngủ thêm một đêm, do tâm lý cự tuyệt như trước, nhưng đêm nay không dùng bất cứ loại thuốc ngủ gì mà cô lại ngủ cực kỳ say.
Tại sao lại như vậy?
Sau khi rửa mặt súc miệng xong, Ôn Thần thấy cô ngồi nghệt mặt trên giường “Người em không khỏe sao?” Cố Dĩ An định thần lại, lắc đầu “Không có.” Cô xuống giường đi vào phòng tắm, mở vòi nước rồi đột nhiên dùng nước lạnh vỗ vào mặt, nhớ lại tối hôm qua sau khi cùng Ôn Thần trở lại khách sạn, đã bị anh bế lên giường, anh không ngừng thì thầm bên tai cô “Đừng từ chối anh bảo bối, anh chỉ muốn ôm em ngủ, chỉ ôm một lát thôi.” Lời của anh và hương thơm trong miệng anh tựa hồ có tác dụng thôi miên, cô nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.
Đối mặt với sự thay đổi này của bản thân, Cố Dĩ An quyết định đến gặp bác sĩ tâm lý của mình.
...
Trong một sân nhà kiểu Trung Quốc ở khu Tĩnh An, trên tấm bảng treo cửa chỉ có một chữ “An”, hoa tường vi trên hàng rào trước cổng đang nở rộ, một cơn gió thổi qua, trong không khí thoang thoảng mùi hoa; ở sâu trong khu vực trung tâm, các tòa nhà xung quanh cao chọc trời, khiến khoảng sân này trở nên vô cùng độc đáo.
Người qua đường thỉnh thoảng lại dừng lại để ngắm nhìn nó khi đi ngang qua, một số người trẻ tuổi còn sẽ chụp ảnh lưu niệm.
Sau hơn một năm trở lại nơi này, nhìn thấy nam thanh nữ tú đang chụp ảnh, Cố Dĩ An cầm tách trà lên nhấp một ngụm, cô cười nói với Lâm Mặc ngồi đối diện “Chỗ của anh suýt chút nữa thành địa điểm chụp ảnh của những người nổi tiếng trên mạng rồi đấy.” Lâm Mặc mỉm cười, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ bất đắc dĩ “Tôi chuẩn bị chuyển ra ngoài rồi.” “Chuyển đi?” Cố Dĩ An rất kinh ngạc “Chuyển đi đâu?” “Vẫn đang chọn địa điểm.” Quá nhiều người nghe danh tìm đến chụp ảnh ở đây, điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc của anh ta.
“Anh nguyện ý rời đi sao?” Cố Dĩ An nhìn chung quanh, bày biện vẫn giống y hệt mấy năm trước, không hề thay đổi “Không phải vẫn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡