Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

quả hồng mềm để nắn.
Che cho Thẩm Đông Dương kín mít, chỉ chụp những tấm ảnh mà Chu Hiểu Tình vui vẻ ra mặt, rõ đến mức mà trên mắt có mấy nếp nhăn đều có thể đếm ra được.
Anh Hiền cười cười, ném tờ báo vào trong thùng rác “Tiện tay lấy ở trong sân bay thôi.” Người đàn ông nhìn chằm chằm vào cô, đột nhiên hỏi “Không vui sao?” Anh Hiền hơi bất ngờ, “Sao lại không vui?
Tôi biết anh sẽ không làm như vậy.” Sẽ không đưa quà đính hôn cho bạn gái khác.
Cũng không phải là trong lòng cô nghĩ anh ta không giống với người bình thường, mà đây là quan hệ liên hôn giữa hai nhà, ít nhất là phải tôn trọng lẫn nhau, anh ta cũng không phải hạng người không biết chừng mực.
Đại khái là do tâm tư của bạn gái anh ta lung lay, tự mình cầm vòng cổ đi rêu rao, muốn công khai sự việc cho mọi người đều biết.
Đáng tiếc là tính toán của cô ta định sẵn sẽ thất bại, quan hệ của cô và Thẩm Đông Dương cũng không duy trì dựa trên tình cảm, cũng không dựa vào trung thành, mà là dựa vào lợi ích.
Chỉ cần anh ta còn là họ Thẩm, chỉ cần cô vẫn mang họ Tưởng thì bọn họ chính là đôi tình nhân kiên cố không gì có thể phá vỡ.
Thẩm Đông Dương vẫn đang nhìn cô “Nếu không muốn nhìn thấy cô ta thì tôi sẽ bảo cô ta bớt xuất hiện.” Anh ta nói rất nhẹ nhàng, nhưng mà Anh Hiền nghe hiểu….
anh ta sẽ hạn chế hết hoạt động của Chu Hiểu Tình để xin lỗi cô.
Không biết Chu Hiểu Tình nghe thấy sẽ có cảm tưởng như thế nào.
Nói không chừng đêm qua người này còn gọi cô ta là ‘bảo bối nhỏ của anh’, sáng nay đã dùng vận mệnh tương lai của cô ta ra để làm quà lấy lòng một người phụ nữ khác.
“Không cần đâụ” Anh Hiền không có hứng thú nói chuyện phiếm, im lặng một lát, tự thấy giọng điệu quá lạnh nhạt, cô lại nói “Làm ra động tĩnh lớn như vậy, ngược lại chỉ khiến cho người khác nghĩ rằng thực sự có chuyện gì đó.” Thẩm Đông Dương không nói tiếp.
Cô tiếp tục nói “Hoạt động tối nay tôi sẽ mang vòng cổ này đi, đỡ mất công có người lại đoán đông đoán tây.” Cơ thể của người đàn ông hơi nghiêng, nửa dựa vào lưng ghế, khóe miệng cong lên, nở một nụ cười không rõ ý tứ “Nhà em có sáu đứa con, cũng chỉ có em là người cũng như tên.” Anh Hiền làm bộ nghe không hiểu lời châm chọc của anh ta, cười nhạt nói “Cảm ơn đã khích lệ.” Ý cười của Thẩm Đông Dương dần dần lạnh xuống, trong lòng có cảm thấy thất bại cũng có nén giận.
Trong ba mươi năm cuộc đời trôi chảy của anh ta, chỉ duy nhất ở chỗ cô là vấp phải trắc trở.
Người phụ nữ này luôn mang dáng vẻ không nóng không lạnh, nhìn thì dịu dàng mềm mại nhưng thật ra là bền chắc như thép, dầu hay muối cũng không ăn.
Thật ra là anh ta cũng đã sớm nghĩ đến, người mà có thể trổ hết tài năng trong đống con cái của nhà họ Tưởng thì sao có thể thật sự dịu dàng hiền lành được.
Tưởng Chấn đào hoa không chung thủy, trước sau đã cưới tận ba người vợ.
Người vợ đầu tiên là con gái một của thư ký thị ủy Tân Thành Trang Nguyệt Cầm, bí mật cung cấp không ít thuận lợi cho việc gây dựng sự nghiệp của Tưởng Chấn.
Trang Nguyệt Cầm bệnh tật ốm yếu, sau khi sinh được một đứa con gái thì suốt năm đều nằm trên giường bệnh, đến 36


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡