Chương 6
của tuổi trẻ, thay vào đó là sự chín chắn, sắc sảo của người đàn ông trưởng thành.
Lười biếng, mỉm cười, động tình…… Cô từng nhìn thấy rất nhiều cảm xúc sinh động, thân mật trong đôi mắt đen sâu thẳm đó.
Còn giờ đây anh chỉ đứng đó, vẻ mặt vô cảm, thản nhiên nhìn xuống như thể thờ ơ với mọi thứ trước mắt.
Tầng trên và tầng dưới, khoảng cách rất xa, hai người im lặng nhìn nhau như cách cả thiên sơn vạn thủy.
Thẩm Từ Âm nhanh chóng tỉnh táo trở lại, thu ánh mắt trước, đi theo mọi người về phía hàng ghế dài.
Tiểu Thịnh nhìn lên tầng hai, bên lan can đã không còn một bóng người, cô ấy không nhịn được hỏi “Chị Âm Âm……Chị biết người ở trên tầng hai hồi nãy không?” Tay cầm túi của Thẩm Từ Âm hơi khựng lại “Không biết.” Đã qua lâu như vậy, chuyện cũ cũng không cần phải nhắc lại nữa.
Quản lý vội vàng chạy tới xin lỗi rối rít, thống nhất phương án bồi thường với họ.
Thẩm Từ Âm tìm kiếm xung quanh vẫn không thấy điện thoại đâu, chợt nhớ ra hồi nãy bị người đàn ông kia giật mất.
Cô đi vòng lại, khu vực xảy ra chuyện vừa rồi đã được dọn dẹp sạch sẽ.
Một người đàn ông trẻ tuổi lạ mặt đứng đó, vẻ mặt khó chịu mắng mỏ nhiên viên bảo vệ “Mấy người làm việc kiểu đó thì sau này ai dám đến quán bar của chúng ta nữa?” Nhóm bảo vệ cúi đầu im lặng, Thẩm Từ Âm bước tới, nhẹ giọng nói “Xin lỗi.” Người đàn ông quay đầu lại.
“Điện thoại của tôi vừa bị người kia giật mất, có thể là bị rơi ở đâu đó, xin hỏi các các anh có thấy không?” Lộ Kính Tuyên nhìn người trước mặt, vừa nãy anh ấy đứng cạnh Ngôn Chiêu quan sát toàn bộ quá trình, cô gái này thực sự rất bình tĩnh, khiến anh vô cùng ấn tượng.
Anh ấy phất tay giản tán bảo vệ, quay sang gọi nhân viên phục vụ “Cô gái này bị rơi điện thoại, lúc dọn dẹp có ai nhặt được không?” Phục vụ trả lời “Dạ có, anh chờ một lát.” Cậu ta chạy đi lấy, chỉ còn lại hai người họ đứng đó.
Ánh mắt Lộ Kính Tuyên rơi trên váy cô, chất vải mềm mại bị rượu thấm ướt một mảng lớn, khô lại kết lại thành màu tối không đều, trông cực kỳ gai mắt.
Anh ấy chỉ chỉ vào váy cô “Có cần giúp đỡ không?” Thẩm Từ Âm cúi đầu nhìn thoáng qua “Không cần.” “Được rồi.” Người phục vụ đưa điện thoại cho cô, Thẩm Từ Âm nói cảm ơn rồi rời đi.
Lộ Kính Tuyên đứng yên tại chỗ nghe điện thoại, sau đó đi đến một góc ở tầng một.
Tên say rượu gây chuyện nằm liệt trên mặt đất như bùn nhão, đầu óc lơ mơ.
Anh ấy đến gần, ghét bỏ dùng mũi chân khẩy khẩy gã “Đúng là gây phiền phức cho ông đây.” Làm chủ quán bar thật chẳng dễ dàng gì, không những phải lo chuyện làm ăn mà còn phải cho nhà họ Từ thể diện.
“Gọi điện cho nhà họ Từ chưa?” “Gọi rồi thưa sếp, họ sẽ đến đây sớm thôi.” “Ừ.” Anh ấy rút một điếu thuốc ra, châm lửa, thoáng thấy Ngôn Chiêu đang đi tới, bèn hỏi “Đi giờ luôn à?” “Ừ.” Ngôn Chiêu tiến về phía trước mấy bước, cảm giác được dưới chân có vật gì đó, anh quay đầu, cố ý hỏi “Có phải tôi dẫm phải cái gì không?” Gã đàn ông rên rỉ đau đớn “Con mẹ mày Ngôn Chiêu…..” Ngôn Chiêu lại nhấc chân lên, giẫm chính xác xuống cổ tay anh ta, mũi chân di mạnh.
Người đàn ông lập tức tru lên như heo cắt tiết, thấy vậy Lộ Kính Tuyên hết