Chương 14
tôi chẳng nhìn rõ.
Sao vậy?” Cô đứng thẳng dậy, có chút ngạc nhiên “Anh ta cũng đến à?” “Trời đất ơi, cô đúng là đi cho có mặt thôi đấy.” Thừa Vãn khinh bỉ.
Ứng Ẩn ngẩn người, lại quét mắt khắp phòng một vòng.
Trang phục lộng lẫy, ánh đèn dịu dàng đổ bóng lung linh, cô lia mắt nhanh chóng, cuối cùng dừng lại trên gương mặt người đàn ông ấy vài giây.
Trông anh có vẻ thân thiết với Trần Hựu Hàm, đang được anh ta giới thiệu với người khác, bắt tay trò chuyện.
Ứng Ẩn không ý thức được ánh mắt mình đã dừng lại quá lâu, chỉ chú ý tay trái anh đang cầm một ly whisky trong suốt, tư thế tùy ý như thể là cầm một ly Starbucks, gương mặt vốn lạnh lùng giờ lại có chút ý cười nan là kiểu cười lễ phép, hòa nhã, nhưng không vượt quá giới hạn.
Nhìn thế nào, anh cũng là kiểu người đối với những dịp như thế này nan như cá gặp nước.
“Rốt cuộc có phải không?” Thừa Vãn sốt ruột giục.
Ứng Ẩn thu hồi ánh mắt “Không phải đâu, anh ta trông bình thường lắm, tôi chẳng nhớ rõ nữa.” Cô nhớ mang máng là ở một tiệc cưới nào đó, cũng toàn nhân vật máu mặt, thiên hậu của giới âm nhạc cũng chỉ là tiết mục phụ cuối buổi.
Ứng Ẩn là bạn thân của cô dâu, được mời ngồi bàn danh dự, nhưng vẫn cách khá xa bàn chính.
Khi ấy người đông nghịt, bầu không khí vốn náo nhiệt bỗng im lặng, rồi lại bắt đầu thì thầm đầy dè dặt.
Có người huých cô, thở hổn hển “Này, là Thương Thiệu kìa ” Ứng Ẩn ngẩng đầu liếc một cái, ánh mắt xuyên qua hàng người, thấy mấy gã mặc vest chỉnh tề.
Ai cũng nhìn có vẻ “phú quý”, người đứng giữa thì đúng là tướng mạo bình thường.
Cô liếc qua, vừa bóc tôm vừa uể oải “Cũng thường thôi.” Thừa Vãn lúc này mới nhận ra cô không đáng tin, “chậc” một tiếng “Suốt ngày khoe hiểu giới hào môn, đến người còn chẳng nhận ra, thế mà còn muốn gả vào hào môn?
Người ta đi ngang trước mặt mà cũng không nắm được cơ hội ” Ứng Ẩn mím môi, bị tiền bối bậc đàn chị mắng cho một trận te tua, cố chấp nói “Dù sao cũng không phải cái người đang đứng cạnh Trần Hựu Hàm.” Trương Thừa Vãn tuy không nói gì, nhưng trong lòng đã âm thầm cảm thán Nhà họ Thương đúng là quá mức kín tiếng.
Dù đã bắt đầu chuyển giao một phần sản nghiệp cho trưởng nam và trưởng nữ quản lý, nhưng cả hai người con ấy vẫn hiếm khi xuất hiện trước công chúng.
Trong các buổi họp báo, đa phần là do các giám đốc cấp cao hoặc cha của họ, Thương Cảnh Nghiệp, đích thân ra mặt.
Tư liệu hình ảnh về năm người con nhà họ Thương ít ỏi đến đáng thương, mãi đến khi cậu hai Thương Lục bước chân vào giới giải trí làm đạo diễn, nhà họ mới được truyền thông nhắc tới nhiều hơn một chút.
Lại có mấy vị đại gia đến bắt chuyện, hai người miễn cưỡng ứng phó một hồi, rồi Trương Thừa Vãn đổi chủ đề, hỏi thẳng “Anh Tống nhà cô đi chăm em gái nhỏ rồi sao?” Ứng Ẩn từ nãy đã thấy Nguyễn Dật đi cùng Tống Thời Chương, nhưng trong lòng phẳng lặng như mặt hồ, không gợn sóng.
Cô từng thật giả lẫn lộn mà dây dưa với Tống Thời Chương một thời gian, nhưng vốn chẳng có bao nhiêu chân tâm, chỉ là thấy anh ta thân phận đủ tầm, lại từng ly hôn, dùng để chắn bớt những ánh mắt đầy dã tâm cũng tạm ổn.
Cả giới đều biết Ảnh hậu Ứng Ẩn muốn gả vào hào môn, lại