Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

thanh va chạm trầm đục hòa lẫn tiếng nước nhớp nháp.
Lý Đài đã không biết đây là lần lên đỉnh thứ mấy của mình, Chử Huy bịt miệng cô không cho cô la hét, mà cô cũng căn bản không thể la lên được...
cơ thể vì liên tục lên đỉnh mà luôn trong trạng thái cứng đờ.
Đầu óc đang lên đỉnh, cơ bắp đang co giật, Lý Đài không chịu nổi há miệng thở gấp, hy vọng từ trong không khí tìm kiếm được sự giải thoát nào đó.
Không biết qua bao lâu, cuối cùng mọi thứ cũng lắng xuống, cô nặng nề nằm trên tấm nệm mềm mại khóc nức nở.
Chử Huy đang dựa đầu giường hút thuốc, cúi mắt nhìn cô nói “Không phải đã không đụng vào em rồi sao, còn khóc cái gì?” Lý Đài không muốn khóc, chỉ là nước mắt tích tụ trong lúc làm tình giờ mới có thời gian tuôn trào, cô cũng không muốn nói chuyện, thế nên chỉ xoay người, quay lưng về phía Chử Huy, cuộn mình vào trong chăn.
Tiếng khóc nức nở dần dứt đi, tâm trí Lý Đài cũng hoàn toàn lắng xuống, thậm chí còn cảm thấy hơi đói.
Vì vậy cô quay đầu nhìn Chử Huy, có vẻ như anh vừa nói gì đó, nhưng Lý Đài không dám chắc.
Trừ lúc ân ái ra thì Chử Huy rất ít khi nói chuyện với cô.
Quả nhiên Chử Huy đang nhìn cô, vẻ mặt như đang đợi cô trả lời.
“Gì cơ?
Ngại quá, em không nghe rõ lúc nãy anh nói gì.” Lý Đài đành chủ động hỏi.
“Có phải trời mưa không?” “À...” Trước tiên không nói đến việc câu hỏi này không đầu không đuôi, dù sao Lý Đài cũng luôn nằm trên cùng một chiếc giường với anh, nếu Chử Huy không biết bên ngoài có mưa hay không, theo lẽ thường, Lý Đài cũng không biết chứ, vì vậy cô trả lời rất thận trọng “Có...
lẽ vậy.” Có lẽ là không hài lòng với câu trả lời này, Chử Huy không nói thêm gì nữa, dập tắt điếu thuốc, xuống giường bước vào phòng vệ sinh.
Sau khi tắm rửa sơ qua, Chử Huy bước ra khỏi phòng vệ sinh, căn phòng ngủ đã như thường lệ, không một bóng người, mùi hương thanh mát, chăn gối gọn gàng.
Bên ngoài cửa sổ mơ hồ có tiếng sấm, trời mưa rồi.
“Bạch nhật bất đáo xứ, thanh xuân cáp tự lai.
Đài hoa như mễ tiểu, diệc học mẫu đơn khai.” Bài thơ Đài của Viên Mai, dưới đây là bản dịch thơ của Trương Việt Linh Nơi ánh dương chẳng tới / Lại đến cả trời xuân / Hoa rêu nhỏ tựa tấm /Học nở theo mẫu đơn.
Triệu Nguyên Nguyên mấp máy miệng, lại đọc thêm một lần nữa, quay đầu nói, “Đài, ấy, chị ơi, đây không phải là tên chị sao, tên chị có phải lấy từ đây không?” Lý Đài quét vỏ đậu phộng trên bàn vào thùng rác, thong thả nói “Không phải.” “Không phải ạ?
Vậy là lấy từ đâu ạ?” “Chính là chữ Đài trong rêu xanh thanh đài .” “Ồ.” Triệu Nguyên Nguyên đặt sách xuống, chạy đến trước mặt Lý Đài, ra vẻ thần bí hỏi “Chị ơi, vậy chị có biết tên em lấy từ đâu không?” Lý Đài còn chưa nói gì, thằng nhóc thúi đã rung đùi đắc chí nói “Quy chí ninh vô ngũ mẫu viên, độc thư bản ý tại nguyên nguyên.
Chị biết nghĩa là gì không?” “Không biết.” Lý Đài lập tức tiếp lời, “Lát nữa mẹ em về chị sẽ hỏi chị ấy, tiện thể nói luôn chuyện em không chịu làm bài tập tử tế.” Triệu Nguyên Nguyên bĩu môi, lẩm bẩm quay đầu lại tiếp tục đọc sách, “Bài tập em làm xong từ sớm rồi, giờ em đang làm bài tự nâng cao trình độ mà mẹ giao.” Dọn dẹp xong bàn,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡