Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

sự chú ý của Hàn Trạc Thần.
Hắn quan sát từ đầu đến chân chàng thanh niên, nhìn nước da nhẵn nhụi và ngũ quan sáng sủa thì có thể đoán cậu ta chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi.
Nhưng với chiều cao 1m85, cơ bắp săn chắc và cái vẻ cao ngạo, không ai có thể phủ nhận cậu ta trông rất chững chạc “Đại ca ” Một tên đưa cậu ta đến trước mặt anh cả Lôi, cúi người xuống và nói “Người mà đại ca cần đã đến rồi, hắn tên là An Dĩ Phong.” Anh cả Lôi liếc mắt nhìn, tỏ vẻ hài lòng.
Hắn vứt bộ bài xuống và đứng lên, nhìn chàng thanh niên tên An Dĩ Phong ấy một lúc.
An Dĩ Phong nhìn anh cả Lôi rồi đưa mắt nhìn đám tay chân vây quanh mình, ánh mắt không chút sợ hãi.
“Anh tìm tôi có việc gì?” Anh cả Lôi không trả lời, vuốt vuốt ống tay áo khoác màu xám, nhìn bọn tay chân.
Bảy, tám tên lập tức hiểu ý, xông vào đánh An Dĩ Phong.
Sự việc bất ngờ khiến Hàn Trạc Thần giật mình.
Theo phản xạ, hắn bật dậy định ngăn lại, không ngờ An Dĩ Phong không hề sợ hãi, nhanh chóng ra quyền đánh trả.
Quyền pháp của cậu ta có tính toán trước sau, lực rất mạnh, xuất chiêu có tiến có lùi, rất nhịp nhàng, khác hẳn với kiểu đánh bạt mạng của dân xã hội đen bình thường.
Đương nhiên, bảy, tám tên kia không phải đối thủ của cậu ta.
Trong chớp mắt, chúng đã nằm rạp dưới đất, không gượng dậy nổi.
“Khá lắm ” Anh cả Lôi vỗ tay tán thưởng.
“Những cú đánh chuyên nghiệp như thế mà để đánh thuê cho bọn chủ sòng bạc vô nhân tính kia thì thật lãng phí ” An Dĩ Phong đan mười ngón tay lại xoay xoay, không nói gì.
Anh cả Lôi lấy một chiếc túi du lịch từ dưới gầm bàn ra, vứt trước mặt An Dĩ Phong, nói “Đây là mười nghìn tệ, sau này hết tiền thì cứ đến tìm anh.” An Dĩ Phong cúi xuống nhìn túi tiền, cầm lên và hỏi “Anh muốn tôi giúp việc gì?” “Đi theo anh, anh sẽ không đối xử tệ với chú mày đâụ” “Tôi không giúp anh giết người ” Anh cả Lôi không giấu được vẻ thích thú, nhìn An Dĩ Phong.
“Chú em yên tâm, những việc chú em không thích làm anh tuyệt đối không ép.” An Dĩ Phong nhướn mày.
“Dù anh có ép thì tôi cũng không làm.” Vì câu nói này mà Hàn Trạc Thần bắt đầu thấy quý mến cậu ta, khá dũng cảm và thẳng thắn Anh cả Lôi vỗ vai cậu ta, nói với đám đệ tử của hắn trong sòng bạc “Sau này tất cả chúng mày phải gọi nó là anh Phong.” “Anh Phong ” Lũ tay chân của hắn đồng thanh hô to, kể cả mấy tên vừa bị An Dĩ Phong đánh cho nằm sóng soài ra đất.
Anh cả Lôi nhìn sang Hàn Trạc Thần từ nãy đến giờ im lặng không nói gì, ngập ngừng giây lát rồi hỏi “Thần, mày bao nhiêu tuổi?” “Mười tám ” Thực tế, còn ba tháng nữa hắn mới tròn mười tám tuổi.
An Dĩ Phong nhìn hắn, chớp chớp mắt, cười rồi đưa tay ra “Anh Thần ” Hàn Trạc Thần nắm chặt bàn tay mạnh mẽ của cậu ta.
Hắn không nói gi, lại nhin An Dĩ Phong một lượt từ đầu đến chân, một chàng trai chưa đến mười tám tuổi mà có tài như vậy, thẳng thắn và nhanh nhạy như vậy, nếu gia nhập xã hội đen thì tiền đồ thật rộng mở Tối hôm đó, An Dĩ Phong ngồi xem bọn họ đánh bài.
Lúc bọn họ chìm đắm trong khát vọng tiền bạc, cậu ta khẽ bước đến bên cạnh Hàn Trạc Thần, nhếch miệng “Anh Thần,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡