Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

gối, tập tễnh đi theo anh dưới mưa.
Nghe tiếng mưa rơi lách tách trên ô, cô nói "Nhưng em muốn tình yêu như của bố Hình hơn, ông ấy chấp nhận sự không hoàn hảo của em, không khiến em luôn cảm thấy mình là một đứa vô dụng." "Không ai nghĩ em vô dụng cả." "Vậy tại sao ngày nào anh cũng mắng em ngốc?" Hình Tranh nhếch môi "Anh không mắng thì em hết ngốc được à?" Kiều Hy nhai đi nhai lại câu nói này, xác định anh lại đang nói móc mình.
Cô bực tức muốn đá anh, ai ngờ vì quá kích động mà dùng nhầm chân bị thương, đau đến tái mặt, loạng choạng bước ra khỏi ô.
Hình Tranh sợ cô ngã, đưa tay giữ vai cô rồi kéo vào lòng.
Hai cơ thể ấm áp dính chặt vào nhaụ Với chiều cao chênh lệch, cô vừa vặn áp sát vào ngực anh.
Ngực anh rất cứng, cũng rất ấm.
Nhịp tim đập mạnh và dồn dập, bộ đồng phục chỉnh tề tỏa ra mùi hương giống hệt cô.
Cùng một loại nước giặt, cùng một loại sữa tắm, thậm chí đến hơi thở cũng hoàn toàn đồng bộ.
Cô ngoan ngoãn áp vào người anh không nhúc nhích, không nỡ rời đi quá nhanh.
Sau vài giây nín thở, cô từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào đường quai hàm rõ nét của thiếu niên.
Đôi mắt đen láy trong suốt và sáng rỡ như sương sớm ban mai, từng chút một tỏa ra thứ ánh sáng mê hoặc.
Tiếng mưa rơi lách tách bên tai tựa như một khúc nhạc kỳ diệu khiến trời đất bỗng chốc tĩnh lặng, chỉ còn lại hai người họ.
Hình Tranh tránh ánh mắt quá thẳng thắn của cô, quay đầu nhìn đi chỗ khác, tai hơi ửng đỏ.
"Cẩn thận một chút." "Vâng." Cô cụp mắt xuống, hơi luyến tiếc rời khỏi vòng tay anh.
Ngực Hình Tranh phập phồng dữ dội, hơi thở cũng trở nên khó khăn.
Phải rất lâu sau, anh mới lấy lại được suy nghĩ đang đi chệch hướng của mình rồi giả vờ bình tĩnh sờ mũi.
"Đi thôi, sắp muộn rồi." Thời gian sau đó, hai người rất ăn ý mà giữ im lặng.
Kiều Hy cứ như bị bỏ bùa, không nói một lời nào.
Cô vẫn chìm đắm trong khung cảnh vừa nãy, mãi không thể thoát ra, thậm chí ngay cả tiếng tim đập ngay lúc đó của anh mà cô cũng nhớ rõ mồn một.
Không biết từ bao giờ, cô lại nảy sinh một sự chiếm hữu gần như cố chấp đối với Hình Tranh.
Cô không muốn nhiềụ Chỉ muốn trở thành người duy nhất được anh ưu ái.
Cách trường hai con phố, qua ngã tư, hai người ăn ý dừng lại dưới một cây đa cổ thụ khổng lồ.
Hầu hết thời gian, họ sẽ chia tay nhau từ đây.
Hình Tranh để lại chiếc ô lớn cho cô, còn mình thì cầm chiếc ô nhỏ đi nhanh về phía trước.
Chiếc ô quá hẹp, không thể che được thân hình vạm vỡ của anh.
Những hạt mưa bay lất phất rơi xuống vai, rất nhanh đã làm ướt một mảng.
"Kiều Hy." Có người gọi cô từ phía saụ Đang ngẩn người nhìn bóng lưng Hình Tranh, Kiều Hy lập tức giật mình quay người lại, trông thấy Triệu Hân Bội.
Khóe môi cô cong lên, má lúm đồng tiền cũng lún sâu hơn.
"Chào buổi sáng." Hai người đi cạnh nhau, trò chuyện vu vơ.
Gần đến cổng trường, Triệu Hân Bội đột nhiên hỏi "Cậu và Hình Tranh thân nhau lắm à?" Da đầu Kiều Hy căng lên, nhanh chóng phủ nhận "Không thân." Triệu Hân Bội gật đầu đầy suy tư.
"Sao vậy?" Cô chột dạ hỏi lại.
"Cũng không có gì, chỉ là có một buổi tối mình thấy Hình Tranh ở khu Tam Giác Châụ Cô gái được cậu ấy cõng trông hơi giống cậụ" Cô ấy ngừng lại một giây, sau đó quay sang nở nụ cười đầy áy


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡