Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

điện thoại ném ngay vào mặt Diệp Tịch Nhan, lao đến cho người ta hai cái tát vang dội.
Diệp Tịch Nhan cũng không phải đồ ăn chay.
Nhổ nước bọt dính máu, trở tay túm lấy tóc Trương Hiểu Thi, cũng bốp bốp hai bạt tai.
Đánh cho Trương Hiểu Thi nhất thời không biết trời đất là gì.
Hai người quấn lấy nhau, căn bản không có chỗ cho người khác nhúng tay.
Trương Hiểu Thi vốn là đồ con gái du côn, thường xuyên đánh nhau, đánh được như thế cũng bình thường thôi, nhưng Diệp Tịch Nhan là đồ quỷ gì vậy?
Thiên kim tiểu thư còn mặc đồng phục vậy mà khi ra tay lại rất ác, tát một phát chưa đủ sướng, phải vung nắm đấm lên mới đã nghiền.
Nắm tay chạm vào thịt, cực kỳ tàn bạo.
Trương Hiểu Thi đau đến mức gào rú ầm trời.
Tay xăm trổ mí mắt nhảy lên nói “ Lên, đánh chết con chó cái này đi.” Vừa chuẩn bị đem người lao lên thì cửa phòng KTV bay thẳng ra.
Hứa Vong Xuyên đến, nổi cả gân xanh.
Đảo mắt một vòng, thấy kỳ quái lại hỏi.
“Diệp Tịch Nhan, đám theo đuôi của cô đâu?
Bọn họ chết đâu hết rồi?” Diệp Tịch Nhan chớp mắt mấy cái “Đúng đấy, chết ở đâu rồi nhỉ.” Luôn mồm nói sống chết vì cô, dù có đụng vào tường lớn cũng chẳng từ.
Gặp bọn xã hội đen là vọt mất luôn.
Quê vãi lúa.
Quả nhiên vẫn nên ôm chặt bắp đùi chân chính, đừng tích luỹ vài con muỗi vớ vẩn.
Trương Hiểu Thi vất vả đứng lên, tức đến phát điên, một cước đạp tới Diệp Tịch Nhan.
Hứa Vong Xuyên một tay đè lại.
“Em đang làm gì thế?” “Anh đang làm gì Hứa Vong Xuyên ” Trương Hiểu Thi không thể tin, nhìn chằm chằm bạn trai mình “Máu mũi em đều do nó đánh, anh còn hỏi em đang làm gì Nó vẫy cái, anh liền đến, anh là con chó của Diệp Tịch Nhan sao?” Hứa Vong Xuyên quay đầụ Giống như phát hiện mình có điểm giống con chó.
Trên mặt hiếm khi xuất hiện cái nhíu mày ra vẻ suy tư.
Trương Hiểu Thi rèn sắt khi còn nóng “Đừng quên, lúc trước nó nhục nhã anh thế nào… Nếu không phải có em làm ánh sáng kéo anh ra khỏi vũng bùn…” Trương Hiểu Thi vội vàng lôi chuyện cũ ra.
Diệp Tịch Nhan bĩu môi, thâm chị còn ngoáy lỗ tai.
Nghe phát chán.
Xong cô tỏ vẻ sợ hãi co cổ, như con chuột nhỏ chui vào góc khuất, chỉ dám ríu rít hai tiếng, dù Hứa Vong Xuyên đang ngiêm nghị định giáo huấn cô cũng phải co rút đồng tử, không chút do dự cởi quần áo cho cô mặc vào.
Trương Hiểu Thi giận run người từ lúc Diệp Tịch Nhan tỏ vẻ là kẻ bị đánh oan trước mặt bạn trai mình.
Mà nam sinh bảo vệ cô gái ở góc tường, cứ chịu bị đánh, không có hoàn trả.
Bangnan Hai bình rượu nện vào đầụ Máu hoà cũng bia chảy xuống, trôi cả vào người Diệp Tịch Nhan.
Cả người cô run lên “Sao không đánh trả?” Hứa Vong Xuyên trầm mặc.
“Tôi chân trong chân ngoài, đáng bị đánh.” “Nhưng là do…” “Không phải do cô.” Tay xăm trổ mang người đấm đá Hứa Vong Xuyên.
Trương Hiểu Thi khóc lóc đứng bên cạnh hỏi, cuối cùng anh chọn ai.
Hứa Vong Xuyên không nhúc nhích, chỉ buồn bã nói “Có gì cứ trút vào anh, đừng làm phiền Tịch Nhan.” Khá lắm.
Còn hơn cả nói thẳng chọn ai, thiên vị đến độ này cơ mà Đánh suốt hai tiếng đồng hồ.
Đám xã hội đen cũng phải mệt mỏi dừng tay.
Hứa Vong Xuyên vẫn như cũng không nhúc nhích chút nào, đứng im che chở Diệp Tịch Nhan, tất cả mọi người đều


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡