Chương 11
cũng không nhiều tuổi lắm.
Nhưng kiểu con gái mà Tống Kha quen không giống thế này.
Những nữ sinh ở trường cậu, khi ra ngoài lúc nào cũng ăn mặc theo xu hướng mới nhất.
Tạp chí mặc sao, họ mặc y chang vậy.
Tóc, móng tay, lông mi, từng chi tiết đều được chăm chút kỹ lưỡng, đến mức gần như không phân biệt được dung mạo thật sự.
Trước mặt cậu, họ luôn rất giỏi cười, dù có hay không có chuyện gì buồn cười, họ vẫn biết cười đúng lúc.
Họ cũng rất biết điều, khéo tìm đề tài, không để không khí trở nên ngượng ngập.
Quan trọng hơn hết, họ biết cách khiến bản thân nổi bật, màu son nào thời thượng, kiểu tóc nào tôn mặt, váy áo ra sao để eo nhỏ chân dài.
Còn người trước mắt này như thể bước ra từ một kênh truyền hình khác.
Không trang điểm, không nụ cười, không biểu cảm.
Giống hệt một hòn đá chưa qua gọt giũa.
Cách cô ăn mặc cũng lạ kỳ, một chiếc sơ mi xanh đã bạc màu vì giặt nhiều, cổ tay có phần sờn cũ, phối cùng chiếc quần dài ống suông lỗi thời, kiểu dáng già dặn, cứ như món cuối cùng bị bỏ quên ở góc giảm giá của trung tâm thương mại.
Quần áo đối với cô, hoàn toàn chỉ là vật dụng thiết yếu, chẳng đóng vai trò làm đẹp thân thể chút nào.
Rộng thùng thình, đổi sang cho một gã đàn ông mặc cũng chẳng thấy khác biệt.
Thậm chí Tống Kha còn cảm thấy đồng phục của giúp việc nhà mình còn vừa người hơn bộ đồ cô đang mặc.
"Cô bao nhiêu tuổi rồi?
Hai mươi mấy?" "Tôi hai mươi hai." Dư Thanh Hoài trả lời.
"Ồ...
vậy là hơn tôi bốn tuổi.
Vậy tôi gọi cô là chị nha, chứ gọi \'cô giúp việc\' thì nghe già quá." Tống Kha ăn xong thấy khoan khoái, tâm trạng có vẻ tốt hơn, trên mặt còn có chút ý cười.
"Chị tên gì?" Tống Kha lại hỏi.
"Dư Thanh Hoài.
Dư là dư thừa, Thanh là nước trong, Hoài là sông Tần Hoài." "Ok, chị Dư.
Tôi là Tống Kha." Cậu không giải thích gì thêm về tên mình, có vẻ chẳng thấy cần thiết.
Nhưng trong lòng cô lại tự khép câu đó lại.
Tôi biết chứ.
Tống trong Đường Tống, Kha nghĩa là loại ngọc đẹp.
"Tôi đang học lớp 12.
Ban ngày ăn ở trường, chị chỉ cần phụ trách một bữa khuya, với bữa sáng trước khi tôi ra khỏi nhà." Lớp 12.
Thật tốt.
Khoảng thời gian then chốt nhất của đời người, giai đoạn cần sự tập trung tuyệt đối, môi trường ổn định nhất.
Nếu ngay trong khoảng thời gian ấy, xuất hiện một chút nhiễu loạn thì sao?
"Chị có thể ở lại, nhà tôi có phòng cho người giúp việc.
Buổi tối bình thường chỉ có mình tôi ở nhà.
Nếu chị không yên tâm thì cũng có thể về nhà ngủ, nhưng sáng hôm sau phải đảm bảo đến đúng giờ." Dư Thanh Hoài không trả lời ngay.
Cô cúi mắt xuống, hai tay bên người khẽ siết lại, các khớp tay trắng bệch.
Cô luôn cảm thấy con đường mình đang đi, là đang mò mẫm trong sương mù, từng bước một chỉ dựa vào bản năng.
Nhưng lúc này, con đường ấy bỗng dưng sáng lên, từng ngọn đèn lần lượt bật sáng, dẫn thẳng đến cái đích có tên là Tống Kha.
Mẹ cậu năm xưa chỉ vì một câu nói vu vơ mà hủy hoại cả tương lai của tôi.
Tôi chẳng làm gì được bà ta.
Nhưng nếụ..
người đó là cậu thì sao?
Dư Thanh Hoài thuận lợi vào nhà họ Tống, dường như Tống Kha rất hài lòng với tay nghề nấu nướng của cô, gật đầu một cái, sau đó mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ.
Cô lập tức quay