Chương 14
ông ta hỏi thẳng, “Tuân Từ nói bảy ngày qua các ngươi đi săn Thanh Mã Thú 3 ở núi Huyền Hoa?” Sở Nhược Đình không biết tại sao Tuân Từ nói dối, nàng nhíu mày rồi khẽ đáp, “Đúng vậy.” “Có săn được không?” Sở Nhược Đình đang cân nhắc câu trả lời thì Tuân Từ đã mở miệng trước, “Yêu thú chạy thoát nhưng con nhặt được một miếng vảy của nó, khá thích hợp để luyện khí 4 .” Nói xong, hắn lấy một miếng vảy xanh lá từ túi chứa đồ và trình cho chưởng môn xem.
Vương Cẩn xem xét kỹ lưỡng miếng vảy, ông ta xác nhận là hàng thật rồi mới nhìn chòng chọc Sở Nhược Đình, “Ngươi biết Kiều Kiều trúng độc chứ?” “A?” Sở Nhược Đình tỏ vẻ kinh ngạc.
“Tiểu sư muội trúng độc?
Là độc gì thế?” Vương Cẩn tất nhiên sẽ không nói tâm can bảo bối của ông ta bị gã Lý Phong thô lỗ làm cho bầm dập toàn thân.
Ông ta chau mày, “Không phải kịch độc nên đã được chữa khỏi.” “Tiểu sư muội không sao chứ ạ?
Hay để ta đi thăm muội ấy?” Sở Nhược Đình giả vờ quan tâm.
Vương Cẩn lắc đầu, “Nó vẫn ổn.
Có điều hôm kia nó cứu một thiếu niên bị thương dưới chân núi nên giờ đang chăm sóc hắn.
Tính tình thiếu niên này không tốt lắm, ngươi đừng tới quấy rầy.” Sở Nhược Đình ngoan ngoãn đồng ý.
Nàng cúi đầu, trong mắt nàng là mưa gió bão bùng.
Thiếu niên bị thương… Không ngờ Tạ Tố Tinh xuất hiện nhanh vậy Tính tình Tạ Tố Tinh đâu chỉ “không tốt lắm”; hắn là định nghĩa của cố chấp, vặn vẹo, và dữ tợn.
Song với bản tính như thế mà hắn cũng bị cảm hóa bởi sự lương thiện đáng yêu của Kiều Kiềụ Tạ Tố Tinh nhận định mình chỉ có mỗi Kiều Kiều, hắn có thể tranh đấu với trời đất nhưng lại nghe lời Kiều Kiều, thậm chí tình nguyện chết vì nàng ta.
Trong mắt Kiều Kiều, Tạ Tố Tinh là con chó săn nhỏ bé sưởi ấm nàng ta.
Nhưng trong mắt kẻ mang kiếp nữ phụ lót đường như Sở Nhược Đình, Tạ Tố Tinh là một con chó điên Con chó điên này chỉ không cắn Kiều Kiều, còn lại với ai nó cũng nhe răng đầy ác ý.
Sở Nhược Đình gây khó dễ cho Kiều Kiều nên càng khiến hắn gai mắt, nàng suýt nữa chết dưới tay Tạ Tố Tinh.
Dù nàng vất vả tránh được cái chết thì cũng bị hắn rạch nát khuôn mặt và hủy hoại dung mạo Sở Nhược Đình nhớ lại chuyện cũ mà nghiến răng trèo trẹo.
Nàng siết chặt tay, hận không thể lập tức móc roi Thương Vân để quất nát nhừ cái bộ mặt tà ác của Tạ Tố Tinh, để an ủi nỗi đau khổ trong kiếp trước Vương Cẩn vốn nghi ngờ Sở Nhược Đình hãm hại Kiều Kiều nhưng khi hỏi thì Tuân Từ lẫn Sở Nhược Đình đều không biết gì, chưa kể Kiều Kiều cũng thừa nhận nàng ta lén bám theo Tuân Từ đến núi Huyền Hoa.
Lát sau, Vương Cẩn vừa day trán vừa bảo, “Bản tôn mệt, các ngươi lui ra đi.” “Vâng ạ.” Hai người cúi chào rồi rời khỏi Lăng Tiêu Điện.
Sở Nhược Đình đang muốn về động phủ của mình thì bị người khác túm chặt ống tay áo.
Tuân Từ ngơ ngác ngắm nàng, hắn cảm thấy mới nửa ngày không gặp mà nàng đã trở nên xinh đẹp hơn.
“Nhược Đình…” “Đừng kêu ta như vậy ” Tuân Từ khựng lại rồi sửa lời, “Nhị sư muội.” Hắn lấy ra một bình sứ nhỏ và đưa nàng bằng cả hai tay.
Mặt hắn đỏ ửng khi dịu dàng nói lời quan tâm, “Chỗ đó của muội còn đau không?
Thoa thuốc mỡ sẽ dễ chịu hơn đấy.” Mặt Sở Nhược Đình nóng lên.
Nàng tu luyện Mị Thánh Quyết nên cơ thể đã sớm bình phục, vì vậy nàng bực mình bảo, “Ta không cần đồ của ngươi.” Miệng