Chương 24
roi, mới chật vật tung được ba chiêu thì lại bị Tạ Tố Tinh bóp cổ rồi nhấc bổng.
Nàng dốc sức cạy mở tay Tạ Tố Tinh, tu vi cách biệt khiến nàng y hệt châu chấu đá xe.
Đây là thực tế của giới tu chân, kẻ mạnh làm vua chứ chả phân biệt nam nữ Sở Nhược Đình nhìn chằm chằm thiếu niên khôi ngô với khuôn mặt tái nhợt này, nàng vô cùng hận hắn nhưng buộc phải khóc để tỏ ra yếu đuối.
Nàng lắp bắp, “…Đạo hữu, ta và ngươi không oán không thù… Có chết thì ta cũng phải hiểu vì sao mình chết.” “Cũng đúng.” Tạ Tố Tinh “ồ” một tiếng rồi thoáng nới lỏng tay.
Sở Nhược Đình hớp từng ngụm khí như cá mắc cạn.
Tạ Tố Tinh nói, “Kiều tỷ tỷ là ân nhân cứu mạng của ta nhưng ngươi suốt ngày bắt nạt tỷ ấy.
Năm tỷ ấy mười hai tuổi, ngươi quất roi vào vai tỷ ấy.
Năm mười bốn tuổi, tỷ ấy lại bị ngươi tát hai bạt tai.
Năm mười lăm tuổi, ngươi mắng làm tỷ ấy phát khóc.
Năm mười sáu tuổi…” Sở Nhược Đình đâu thèm nghe hắn lải nhải, não nàng cấp tốc tính toán làm thế nào để sống sót trước Tạ Tố Tinh.
Kiếp trước, nàng chểnh mảng tu luyện nên hay bám lấy Tuân Từ cùng các đệ tử khác; họ ngăn cản rất nhiều cuộc ám sát của Tạ Tố Tinh.
Sau vài lần, Vương Cẩn cũng giúp nàng.
Hiện tại nàng chỉ có thể dựa vào chính mình.
“…Ta đếm chẳng xuể số lần ngươi làm Kiều tỷ tỷ khóc.” Tạ Tố Tinh nhướn mày.
“Thế nên ta sẽ giết chết ngươi để về sau Kiều tỷ tỷ không bị ngươi ức hiếp nữa.” Giết người mà hắn nói như là nhổ cỏ vậy.
Lông tóc Sở Nhược Đình dựng đứng.
Nàng âm thầm vận chuyển mục thứ tư trong quyển thứ nhất của Mị Thánh Quyết.
Đôi mắt nàng ướt át khi nhìn thẳng vào con ngươi đen kịt của thiếu niên, nàng nhỏ nhẹ bảo, “Đạo hữu, hồi xưa ta có lỗi với Kiều sư muội, ta đã biết sai rồi… Ta trúng kịch độc nên sắp chết, ngươi không giết thì ta cũng chỉ sống thêm được mấy ngày thôi.” Tạ Tố Tinh nhíu mày, “Ngươi trúng độc gì?” Sở Nhược Đình bịa đặt, “Độc Linh Hoa 1 .” Nàng giải thích thêm để Tạ Tố Tinh tin mình, “Ta từng đến núi Huyền Hoa rồi mất tích bảy ngày, bởi vì ta trúng độc nên hôn mê bất tỉnh.
Đạo hữu cứ hỏi người trong tông môn là biết, ta tuyệt đối không dám lừa gạt.” Tạ Tố Tinh có nghe nói về độc Linh Hoa.
Người trúng độc vẫn giữ vẻ ngoài bình thường nhưng cơ thể sẽ dần thối rữa và chịu đủ tra tấn.
Đây còn là loại độc không có thuốc cứu chữa.
Tạ Tố Tinh nhìn đôi môi trắng bệch của Sở Nhược Đình, trông nàng có vẻ ốm đau thật.
Hắn chất vấn, “A, bằng chứng ngươi trúng độc Linh Hoa đâu?
Sao ta phải tin ngươi chứ?” Sở Nhược Đình nhắm tịt mắt rồi quyết đoán cởi váy.
Nàng cố kìm nén sự xấu hổ để chỉ vào nhụy hoa bí ẩn, đồng thời nói dối trắng trợn, “Ngươi nhìn xem, dương vật của ta hư thối rồi này.” Tạ Tố Tinh sững sờ.
Hắn buông tay ra, sau đó khom lưng mà tò mò quan sát dưới háng Sở Nhược Đình.
Đôi chân nàng trắng mịn, bộ phận giữa hai chân thì phinh phính mềm mại tựa ngọc trắng, xung quanh nó chẳng có tí lông đen nào.
Ngoài ra còn một khe thịt nõn nà để lộ hạt đậu nhỏ nữa.
Tạ Tố Tinh kinh ngạc, “Ớ?
Ngươi trúng độc thật à?” Mất hết gậy gộc với trứng dái rồi.
Sở Nhược Đình kẹp chặt hai chân, nàng lừa bịp, “Đúng vậy.
Miệng vết thương đau đớn khôn xiết, ta bị hành hạ cả ngày lẫn đêm.” “Ngươi đi tiểu thế nào?” “…Nhịn ” “Nhịn được á?” “Vì vậy ta mới không còn sống