Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

khóa nhưng không được.
Nhìn từ gầm xe, cô thấy những đôi giày chuyên dụng đang vội vã lướt qua, hướng về phía bên kia.
Rồi bỗng ống quần màu xanh có viền vàng dạ quang của hai lính cứu hỏa xuất hiện ngay trước tầm mắt.
“Chắc là không liên lạc được với chủ mấy chiếc xe còn lại rồi, làm sao đây?” Giọng một người đàn ông đầy lo lắng cất lên.
Mọt người khác cất tiếng lạnh lùng và bực bội “Mẹ kiếp, dọn sạch hết cho tôi ” “Dọn thế nào được?” Người kia ngẩn ra.
“Không dọn đi để chỗ này cháy thành bình địa luôn à?
Tất cả qua đây, đẩy xe ” Một người đàn ông đi từ đầu kia, cứng rắn ra lệnh.
“Đội trưởng Tống anh nhìn mấy biển số này đi, đều là…” Có người tỏ ra e dè.
“Mẹ nó, sợ cái gì?” Xảy ra chuyện gì cứ đổ cho tôi.” Giọng người đàn ông cứng rắn, âm thang vang vang ngay trên đầu Hứa Thấm.
Hứa Thấm bò sát đất, cuối cùngcũng lấy được chùm chìa khóa trong vũng nước bẩn.
Cô vịn cửa xe đứng lên, nghe thấy tiếng mắng chửi giận dữ ngay phía sau lưng, là giọng của người đàn ông đang nổi cơn tam bành lúc nãy “Xe của cô hả?
Có biết đây là lối thoát hiểm dành cho xe cứu hỏa không?” Hứa Thấm ấn nút, mở cửa xe, quay đầu lại xin lỗi “Thật xin lỗi, tôi…” Tống Diệm mặc đồng phục cứu hỏa, đầu đội mũ bảo hiểm đang đứng sau lưng cô.
Hàng mày cau chặt, anh hết sức cáu kỉnh nhìn cô, thậm chí còn mang theo chút khó chịụ Đầu óc Hứa Thấm bỗng trở nên trống rỗng, trong khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt kia, tâm trí cô bỗng mờ mịt.
Tống Diệm không hề khách sáo đẩy cô một cái, quát lên “Mẹ nó, cô còn đứng đực ra đấy làm gì?
Mau lái xe đi ” Lảo đảo đụng vào thân xe, Hứa Thấm mới hoàn hồn.
Xung quanh rối ren hỗn loạn, lúc cô quay đầu, Tống Diệm đã sải bước chạy về phía một chiếc xe khác.
Cô ngồi vào ghế lái, tra chìa khóa vài lần mới vào được ổ, sau đó khởi động xe, từ từ chạy theo dòng người ra khỏi con ngõ hỗn loạn.
Lúc ngang qua Tống Diệm, cô còn thoáng liếc nhìn anh một cái.
Tống Diệm đang cùng mấy lích cứu hỏa đẩy xe.
Người nào người nấy đều gào lên lấy hơi, dốc hết sức lực đến độ trán nổi gân xanh.
Một bên xe bị hất lên, chiếc xe đổ nghiêng vào ven đường, đụng phải thân cây khiến lá rơi lả tả.
Họ không hề ngừng nghỉ, lập tức đi về phía một chiếc xe vô chủ khác.
Theo sau họ là ánh đèn cứu hoải vẫn lập lòe, kiên nhẫn trườn về phía trước từng chút, từng chút một.
Trong gương chiếu hậu, bóng dáng anh càng lúc càng nhỏ rồi dần khuất dạng.
Hứa Thấm nhớ, nhà của Tống Diệm ở phố Ngũ Phương.
Đến khi xe đỗ an toàn bên ngoài khu chung cư, nhịp tim Hứa Thấm đã bình ổn trở lại.
Nhớ đến ánh mắt nhìn mình như thế đám dân cư vô tri ngu xuẩn khi nãy, cô nghĩ Tống Diệm hoàn toàn không nhận ra mình nữa rồi.
Anh đã quên cô rồi.
Cô liếc nhìn đám người chạy nhốn nháo phản chiếu qua kính chiếu hậu, sau đó lấy điện thoại ra, gọi cho trung tâm Cấp cứu của bệnh viện.
“Phố Ngũ Phương xảy ra hỏa hoạn, đã thấy báo cháy chưa?” “Xe cứu thương đã đến rồi.” Hứa Thấm buông di động, lấy chiếc dây chun màu đen buộc bừa tóc lên.
Sau đó, cô dứt khoát xuống xe, chạy trở lại con ngõ.
oOo Trên mấy tòa nhà CBD xung quanh, đám nhân viên văn phòng chen chúc bên cửa sổ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡