Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

lui mà tiến, ngược lại bám lấy cánh tay thiếu niên, ngửa đầu nhìn anh cười.
“Cậu đi đâu vậy?
Hoàn toàn không nhìn thấy người, tôi còn tưởng cậu đã bốc hơi khỏi nhân gian rồi...” Thiếu niên cắn điếu thuốc trong miệng, sờ soạng một lúc lâu không sờ đến bật lửa, đè nén bực tức đang dâng lên nơi đáy lòng, anh trực tiếp phun ra điếu thuốc, thanh âm lạnh lẽo.
“Sao cô quay lại đây?” “Nhớ cậu nha...” Cô gái dính chặt lên cánh tay dài của anh, đôi mắt lưu chuyển, nhu tình như nước “Tôi đã nói với ba không đi du học, từ nay về sau tôi sẽ ở lại đây với cậụ” “Với tôi?” Tựa như nghe xong một câu chuyện cười, khóe miệng anh nhếch lên “Cô không thấy nhàm chán sao?” Thiếu niên nói lời lạnh băng tàn nhẫn, cô gái sắc mặt tái nhợt, tươi cười đọng lại một chút “Lâu rồi không gặp, cậu không thể nói lời dễ nghe dỗ dành tôi sao?” “Lời nói dễ nghe?
Tôi chỉ nói với người đẹp.” Anh nhàn nhạt nhìn cô ta, khẽ nhướng mày rậm “Nhìn lại mình đi, cô xứng sao?” Cô gái dường như đã quen với tính khí của anh, cọ cánh tay anh làm nũng “Cậu còn đang giận tôi đúng không?” Cô ấy lộ ra chút ủy khuất, nhỏ nhẹ nói “Đêm đó tôi thật sự uống nhiều quá, say đến bất tỉnh, cũng không biết Trương Sĩ Thành sẽ....” “Được rồi.” Thiếu niên thô lỗ ngắt lời, hiển nhiên không kiên nhẫn nghe cô ta giải thích “Khương Dĩnh, cô biết tôi không đánh phụ nữ.
“ “Cho nên, trước khi tôi tức giận, cô tự giác biến đi.” Anh thô bạo dứt tay khỏi người cô gái, hoàn toàn không để tâm biểu tình bi thương của cô ta, đeo túi nhạc cụ lập tức đi vào quán bar.
....
Cách đó vài bước Chu Thanh Dao vô tình trở thành khán giả theo dõi toàn cảnh, đầu óc bị ngọn lửa nóng trong không khí hút khô, miệng nhỏ hơi hé, tay cầm cây kem cách xa nửa thước, nước đá ướt dính chui vào lòng bàn tay, tích táp rơi xuống mặt giày.
“Chị hai, chị hai...” Ngón tay bị ai đó dùng lực kéo mạnh, cô hoàn hồn nhìn xuống cậu nhóc đang ra sức gọi mình.
Chu Thanh Tiện chỉ đôi giày nhỏ màu trắng “Giày của chị bị bẩn rồi.” Cô rũ mắt nhìn nước ngọt dính trên đôi giày trắng, đọng lại một vài vệt ẩm ướt, dù không nhoè ra tảng lớn lại thành công khiến đôi giày trắng bị lấm bẩn, không còn sạch sẽ.
Giống như trái tim chôn chặt trong lồng ngực của cô vậy.
Nó kịch liệt run rẩy, bị kim nhỏ đâm vào dường như đau, nhưng chờ mi tinh tế ngẫm lại kia cũng không phải đau, là mi tiếc nuối mình còn chưa đủ tư cách tiến vào thế giới của anh, thậm chí cũng không có chút xíu tư cách hỏi anh, tại sao không đi học?
Chỉ có thể giấu mình ở chỗ tối như bây giờ, đóng một vai quần chúng có hay không cũng được.
Sau đó lại tự lừa dối bản thân, thật ra như vậy cũng khá tốt.
Cô ngây ngốc cầm kem que lên cắn một ngụm, mát lạnh lại sảng khoái.
Nhưng trong miệng là đắng, nếm đến cái gì vị cũng như nhai sáp vậy...
Tiết học thứ hai của buổi sáng kết thúc, tiếng chuông tập thể dục giữa giờ vang lên.
Ánh nắng chói mắt chiếu trên đỉnh đầu phơi đến đầu óc choáng váng, có loại ảo giác như bị ai đó lột một tầng da vậy.
Thể dục giữa giờ vô cùng ác liệt cuối cùng cũng kết thúc, sau khi đội ngũ giải tán, Hồ Mộng từ lớp Hai chạy tới tìm cô.
Chu Thanh Dao tóc ngắn đen bóng dày nặng tựa


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡