Chương 5
xuống.” Chu Thanh Dao bị chọc cười, đẩy đẩy vai cô, hai người vừa chạy vừa nháo, cuối cùng tay trong tay đi quầy bán quà vặt.
....
Ánh mặt trời nghiêng nghiêng, từng rạng mây đỏ rực thiêu đốt phía chân trời, vừa nóng bỏng vừa dịu dàng, đổ cả một vầng hào quang màu cam ấm áp.
Hoàng hôn giữa hè giống như thiếu nữ biết yêu, phảng phất tia thẹn thùng không thể che lấp.
Thời gian tan học, cứ ba người một nhóm học sinh lần lượt đi ra cổng trường, nô đùa cười nói rôm rả.
Chu Thanh Dao và Hồ Mộng nói chuyện phiếm lung tung một đường, đến ngã tư phố Tống Đài, hai người đi hướng một trái một phải, mỗi ngày đều tách ra ở đây.
Hồ Mộng là bạn tốt với cô từ thời trung học, biết rõ gia cảnh cô phức tạp, vừa nghe cô muốn đi nhà trẻ, giận sôi máụ “Cậu lại phải làm bảo mẫu đi đón em trai cậu?” “Nếu không thì sao?” Cô hé đôi môi khô khốc “Dù gì cũng chảy một nửa dòng máu giống nhau, không thể thật sự mặc kệ hắn.” “Cậu, chính là quá tốt bụng, cho nên người mẹ kế đanh đá kia mới dám cưỡi lên cổ cậu tác oai tác quái, sai sử cậu như bảo mẫụ” Chu Thanh Dao bình thản nói “Thứ nhất, bà ta không phải người đanh đá, thứ hai, tớ cũng không lương thiện.” Cô gom lại cặp sách nặng như cất chứa sao trời, vẫy tay tạm biệt “Đi thôi, mai gặp lại.” Hồ Mộng yên lặng nhìn bóng cô đi xa, nghiêng đầu rơi vào trầm tư.
Cho đến nay, Chu Thanh Dao là người chân thật và sáng suốt nhất mà cô từng gặp.
Rõ ràng là gầy khô, sống như cây đậu giá bị vắt hết hơi nước, nát bươm nâng đỡ hy vọng cuối cùng, nhưng thân thể nhỏ bé ấy lại phảng phất ẩn chứa một nguồn năng lượng khổng lồ.
Xảy ra chuyện vững vàng không hoảng loạn, làm việc tinh tế nghiêm túc, cũng rất ít khi thấy cô mất bình tĩnh.
So với bạn cùng lứa tuổi cô trưởng thành hơn rất nhiều, phảng phất liếc mắt một cái nhìn thấu thế gian, cho dù là bị bắt tồn tại, vẫn sẽ khiến người ta cảm thấy xót xa.
...
Cấp ba tan học muộn, lúc cô tới nhà trẻ, đám nhóc cơ bản đều được người nhà đón đi rồi, chỉ dư lại mấy em nhỏ hàng ngày đứng canh cổng trường hát nhạc thiếu nhi.
“Tôi muốn đồ của cậu Cậu dám lấy lại thử xem ” Tiếng nói phát ra từ cầu trượt bên trong vườn, theo giọng cậu nhóc cất cao nghe quen tai, Chu Thanh Dao đi qua mới phát hiện hai đứa nhỏ đang đánh nhau, mà đem người ta đè ở dưới thân chính là tên em trai thích gây chuyện của cô.
“Chu Thanh Tiện ” Cô bước nhanh tới, cậu nhóc đang đánh hăng say, bị người kéo sang một bên, trong miệng vẫn còn văng lời mắng chửi.
Chu Thanh Dao cúi người nâng dậy kẻ bị hại, cậu bé bị hắn đánh rách khoé môi nắm chặt tay cô như túm cọng rơm cứu mạng, từ trong hoảng loạn tỉnh lại, nức nở rớt nước mắt.
Chu Thanh Tiện đỏ mặt vung nắm đấm “Cậu còn khóc ” “Đừng nói nữa.” Sắc mặt thiếu nữ đỏ lên, hiếm thấy tức giận, ánh mắt cô sắc bén nhìn chằm chằm cậu nhóc đang bực tức “Em xin lỗi người ta đi.” “Dựa vào đâu?” Đứa nhỏ bất mãn trừng mắt nhìn cô nói “Là hắn cướp đồ của em trước.” Cậu bé bị đánh nấp sau lưng Chu Thanh Dao, thút tha thút thít nói “Món đồ chơi đó...
Vốn dĩ...
là của mình...” “Cậu nói bậy ” Có Chu Thanh Dao làm chỗ dựa, cậu bé vừa mới còn khóc khóc