Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

Đến lúc thi xong quay về lớp đã là buổi chiều, Tống Thanh vội vàng chạy tới nắm lấy tay Kỳ Chiêu: "Bùi Tự bị sao thế?"
Kỳ Chiêu vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Sao là sao?"
Bùi Tự từ hôm qua đến giờ cũng chẳng tìm cô, không phải là giận rồi chứ, hay là xảy ra chuyện gì.
"Cậu ấy bị thương đó, tớ thi cùng phòng với cậu ấy, trên đầu dán miếng gạc, cảm giác như vừa đánh nhau xong ấy."
Kỳ Chiêu nhíu mày, trầm ngâm vài giây: "Sao cậu không nói sớm cho tớ."
"Tớ tưởng cậu biết rồi, trưa cậu cũng có ở lớp đâu."
Vô vàn ý nghĩ hiện lên trong đầu, chẳng lẽ tối qua sau khi cô bỏ về, cậu ta đi đánh nhau với đám bạn đó? Dù sao nhìn cuộc nói chuyện hôm qua thì chuyện này rất có khả năng.
Kỳ Chiêu nhanh chóng thu dọn sách vở chạy sang lớp 1, bạn cùng lớp cậu cho hay Bùi Tự đã về rồi.
Cô cau mày hừ một tiếng, chạy nhanh thế.
Đến nhà cậu trước đã, dù thế nào cũng phải đi xem sao. Nói gì thì nói, hai người ít nhiều cũng được coi là bạn trai bạn gái chứ nhỉ? Mặc dù trong mắt Kỳ Chiêu thì giống quan hệ xác thịt hơn.
"Bùi Tự, mở cửa."
Cửa mở ra, mùi sữa tắm thơm ngát ập vào mũi. Bùi Tự mặc áo ba lỗ màu đen, để lộ những khối cơ bắp rắn chắc, đang lau tóc. Kỳ Chiêu đỏ mặt, cúi đầu nhìn mũi giày, nhất thời nghẹn lời: "Nghe... nghe nói cậu bị thương?"
Cậu dựa người vào khung cửa, ánh mắt dán chặt vào cổ cô, nơi đó lấm tấm lớp mồ hôi mỏng, chắc là vội vàng chạy tới đây.
Cậu xoay người đi vào phòng: "Chút thương tích nhỏ thôi."
Kỳ Chiêu đi theo vào trong: "Để tớ xem nào."
Cô dùng hai tay nâng mặt Bùi Tự lên, nhìn chằm chằm vào vết thương trên trán: "Sao không băng bó?"
"Lúc tắm bị rơi mất."
"Nhà có hộp thuốc không?"
Hai người ngồi trên ghế sofa, Kỳ Chiêu cẩn thận bôi thuốc cho cậu, hỏi: "Sao lại bị thương?"
Bùi Tự không nói gì, cảm nhận hơi thở của cô vương vấn bên sườn mặt mình.
Kỳ Chiêu bôi thuốc xong, dán lại miếng gạc mới rồi hỏi lại lần nữa.
Bùi Tự cầm lấy chiếc lắc tay màu xanh trên bàn đeo vào cho cô: "Hôm qua bị một thằng con trai nhặt được, nó không chịu trả, tranh chấp một hồi nên bị thương thôi."
Kỳ Chiêu nín thở, sắc mặt cứng đờ. Hóa ra lại là vì cô.
Sao trong lòng lại thấy chột dạ thế này.
Môi mím chặt, cô hỏi: "Có đau không?"
Bùi Tự bỗng bật cười, nhấc bổng cô lên đặt ngồi lên đùi mình, môi như có như không lướt qua môi cô: "Vết thương nhỏ thôi, hồi cấp hai đánh nhau còn nghiêm trọng hơn nhiều."
Ở khoảng cách gần thế này, trước đây toàn nhắm mắt, giờ cô mới phát hiện đuôi lông mày cậu có một vết sẹo nhỏ. Cô đưa tay sờ lên, Bùi Tự cảm thấy man mát, ngưa ngứa.
"Cậu cười lên trông đẹp lắm." Cô chọc chọc vào lúm đồng tiền trên má Bùi Tự.
Nâng khuôn mặt cậu lên ngắm nghía kỹ càng, mọi đường nét đều hoàn hảo, ngay cả vết sẹo nơi đuôi lông mày kia cũng như dệt hoa trên gấm, khiến cậu trông càng thêm rắn rỏi nam tính.
Chỉ là vết thương trên trán kia...
Kỳ Chiêu không muốn nói xin lỗi lắm, cả đời này cô rất ít khi nói xin lỗi. Có lẽ do hoàn cảnh đưa đẩy, người bao dung cô quá nhiều, hai chữ "xin lỗi" đối với cô thật khó mở lời.
Cô nói: "Cảm ơn cậu, Bùi Tự."
Ghé sát vào tai cậu, giọng nói trầm thấp.
Đối với cậu, giọng nói này chẳng khác nào thuốc kích dục.
Cậu giữ chặt gáy cô bắt đầu hôn, môi lưỡi quấn quýt.
Cơ thể được bao bọc trong lồng ngực rộng lớn nóng hổi, hai người liếm láp đầu lưỡi, cánh môi của nhau.
Bùi Tự mút mát lưỡi cô, nương theo dịch vị trơn ướt khuấy đảo lý trí của Kỳ Chiêu, gặm cắn không biết mệt mỏi, dục vọng lan tỏa trong sự giao hòa.
Kỳ Chiêu hơi khó thở, Bùi Tự lại càng ôm cô chặt hơn, thứ bên dưới chọc vào đùi non cô.
Triền miên hồi lâu môi lưỡi mới tách ra, Kỳ Chiêu dựa vào trán cậu thở hổn hển hít lấy không khí trong lành, khẽ nhấc hông lên: "Cậu chọc vào tớ rồi."
Bùi Tự dựa vào ghế sofa, dùng sức ở eo thúc lên trên: "Tôi cứng rồi, cậu giúp tôi nhé? Giúp tôi vuốt đi."
Vừa nói Bùi Tự vừa cởi quần ra, bên dưới lớp quần lót căng phồng. Bùi Tự nắm lấy tay cô kéo xuống dưới: "Cậu cởi quần lót giúp tôi."
Mặt Kỳ Chiêu đỏ bừng, rúc vào vai cậu: "Không muốn, cậu tự làm đi, tớ biết giúp người khác thế nào đâu."
Tay đã bị Bùi Tự ấn lên côn thịt, cậu sướng đến mức rên khẽ: "Bảo bối, cậu thông minh như thế, cậu sẽ biết mà."
Cậu dẫn dắt tay Kỳ Chiêu kéo xuống, cởi bỏ quần lót, côn thịt bật ra ngoài. Dù đã từng nhìn thấy ở cự ly gần, Kỳ Chiêu vẫn bị dọa sợ, to quá...
Bùi Tự nắm tay cô vuốt từ gốc đến ngọn, rồi bóp tay cô xoa nắn lỗ sáo, tiếng thở dốc của cậu ngày càng nặng nề: "Cứ lên xuống như vậy là được."
Ngón tay cô thon dài, đầu ngón tay ửng hồng nhàn nhạt, tạo nên sự tương phản rõ rệt với côn thịt tím đỏ, một sự kích thích thị giác mãnh liệt.
Giác quan được phóng đại đến mức gần như cảm nhận được mạch máu đang đập dưới lớp da nóng hổi.
Kỳ Chiêu xấu hổ vùi mặt vào hõm cổ cậu, tay chậm rãi tuốt lộng côn thịt của cậu từng cái từng cái một, phác họa những đường gân xanh nổi lên trên thân gậy, cảm nhận được thứ đó đang ngày càng phình to trong tay mình.
Chiếc lắc tay nơi cổ tay cô thỉnh thoảng va vào côn thịt. Cổ họng Bùi Tự khô khốc, ánh mắt chan chứa tình ý, vết thương trên đầu âm ỉ đau.
Tối qua bị Kỳ Chiêu bỏ lại, cậu đoán được là Kỳ Chiêu cố ý vứt đi. Cô quá thích trêu đùa người khác rồi, Bùi Tự cũng muốn trêu đùa lại cô một chút.
Cho nên... cậu đã dùng chai rượu tự đập vào đầu mình, bịa ra một lời nói dối. Chẳng qua cũng chỉ là đánh cược thôi, cược xem cô có đau lòng vì cậu không.
Mấy ngày nay, những hành động của Kỳ Chiêu không được tính là lạt mềm buộc chặt nữa, mà là trực tiếp coi cậu như con cún con để sai bảo, không cần nữa thì đá đi thật xa. Cô quá nhẫn tâm, cho nên Bùi Tự muốn biết, một người như vậy liệu có đau lòng vì cậu không?
Rất rõ ràng, Kỳ Chiêu đau lòng vì cậu. Cô không còn kiêu ngạo như trước, sự đau lòng hiện rõ mồn một, thậm chí còn có chút áy náy. Bùi Tự liếm môi, thật đáng yêu. Cậu cười đầy âm u, há miệng liếm láp cổ Kỳ Chiêu, cảm nhận mạch đập, muốn cắn rách một miếng, uống cạn máu cô, để cô hoàn toàn thuộc về cậu.
Bùi Tự cởi áo cô ra, tay từ bụng nhỏ phẳng lì mò lên trên, chui vào trong áo lót nắm lấy bầu ngực tròn trịa xoa nắn.
Bầu ngực trơn mềm nằm gọn trong lòng bàn tay, cậu đẩy áo lót lên trên, môi lướt qua xương quai xanh, hõm cổ, sau đó cúi xuống ngậm lấy đầu ngực.
Kỳ Chiêu căng thẳng hít sâu một hơi, động tác tay vô thức nhanh hơn, cô hơi muốn cắn Bùi Tự.
Khi khoang miệng ướt nóng chạm vào đầu ngực, cảm giác bao bọc mãnh liệt khiến cô tê dại, quần lót ướt đẫm một mảng. Kỳ Chiêu cắn môi dưới ngửa chiếc cổ ửng đỏ lên.
Lòng bàn tay cô ướt át bởi nước nhờn rỉ ra từ lỗ sáo, cổ tay mỏi nhừ, nhưng côn thịt vẫn dựng đứng hiên ngang, không có ý định bắn.
Bùi Tự gặm cắn ngực, sau đó lại dùng lưỡi trêu đùa đầu ngực hồng hào đang dựng đứng, dùng lưỡi bao trọn lấy, xoay tròn rồi mút mạnh.
"A!"
Kỳ Chiêu dùng sức ở tay. Bùi Tự ngậm đầu ngực, gân xanh trên trán nổi lên, giọng nói dính nhớp: "Bảo bối, cậu trả thù tôi đấy à."
Nói xong cậu lại dùng răng day nhẹ đầu ngực, tay kia bắt đầu dùng sức xoa nắn ngực bên kia. Khoái cảm tê dại liên tục truyền đến từ ngực, Kỳ Chiêu thở dốc, áo quần xộc xệch, dâm mĩ đến cực điểm.
Bùi Tự buông tha đầu ngực, nơi đó ướt nước lấp lánh, vừa đỏ vừa sưng, cậu hài lòng hôn lên một cái.
Theo lực độ và tốc độ tuốt lộng ngày càng tăng, tiếng rên rỉ liên tục bật ra. Bùi Tự cắn vành tai Kỳ Chiêu, giọng nói đầy cám dỗ: "Bảo bối, cậu làm tôi sướng quá, cậu có ngứa không, huyệt nhỏ của cậu có ngứa không, tôi giúp cậu xoa xoa nhé."
Nói rồi tay cậu luồn xuống dưới váy, chạm vào nơi đang tỏa ra hơi nóng kia, cách lớp quần lót ấn vào cửa mình xoa nắn.
"Ưm... Bùi... Bùi Tự."
Cổ tay Kỳ Chiêu mềm nhũn, tay kia bấu chặt vai cậu, cào ra vết máu. Eo vô thức nhấc lên muốn trốn tránh bàn tay Bùi Tự, lại bị cậu ấn xuống.
Bùi Tự gạt quần lót sang một bên, ngón tay ấn vào âm vật chọc chọc, lại dùng hai ngón tay kẹp lấy kéo ra.
Kỳ Chiêu gục vào vai cậu lắc đầu, cơ thể run rẩy, giọng nói mang theo tiếng nức nở: "Sao cậu còn chưa bắn hả!"
Lúc này đôi mắt cậu đã hoàn toàn bị dục vọng chiếm cứ, nhỏm dậy hôn lên môi Kỳ Chiêu, ngón tay thò vào vách thịt ướt nóng bên trong, từng chút từng chút tiến vào.
Bùi Tự hôn rất nhẹ, dùng đầu lưỡi phác họa đôi môi cô, nhưng động tác tay bên dưới lại từng chút từng chút tiến sâu hơn.
Cảm nhận được sự cản trở, cậu nhẹ nhàng rút ra rồi lại đâm vào, lặp đi lặp lại vài lần rồi lại thò thêm một ngón tay nữa vào.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kỳ Chiêu đỏ bừng sắp khóc đến nơi, bên dưới bị Bùi Tự giữ chặt eo, trốn thế nào cũng không thoát, chỉ đành chịu đựng ngón tay cậu liên tục ra vào, cổ tay đã mỏi nhừ không chịu nổi.
Kỳ Chiêu rời khỏi môi cậu, há miệng cắn vào vai cậu, tay tuốt lộng nhanh hơn, hy vọng cậu mau bắn ra.
Bùi Tự rên lên một tiếng, ngón tay cũng tăng tốc độ ra vào, vách thịt bên trong ngày càng ướt, Kỳ Chiêu nức nở lắc đầu.
Bùi Tự dùng hai ngón tay ra vào nhanh chóng, ngón cái ấn xuống đè lên hạt đậu.
Kích thích đến mức Kỳ Chiêu ngẩng đầu lên: "A! Ưm..."
Bên dưới Kỳ Chiêu mềm nhũn, nước chảy ra rơi xuống đùi Bùi Tự, xuống ghế sofa. Động tác tay của cả hai không ngừng tăng tốc, cuối cùng bắn ra khi đạt đến đỉnh điểm, bắn đầy tay cô một mảng nhớp nháp. Kỳ Chiêu vô lực gục đầu vào vai cậu.
Bùi Tự rút mấy tờ giấy ăn lau sạch tay cho cô, bế cô vào phòng tắm. Vốn định tắm chung nhưng bị cô đẩy ra ngoài.
Đợi khi mọi chuyện kết thúc, trên người Kỳ Chiêu cũng vương vấn mùi hương giống hệt cậu, ướt át, giống như đêm mưa hôm đầu gặp gỡ.
Cô nằm bò trên đùi cậu, không biết đang nghĩ gì, bỗng nhiên ôm chặt lấy vòng eo thon chắc của cậu, giọng nghẹn ngào: "Bùi Tự, lần sau... lần sau chúng ta làm tình đi."

================================================================================

⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡