Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 31

tàn úa.
"Phải từ bỏ." Trần Nam Anh vốn luôn đùa cợt, lần này lại nghiêm túc nhìn vào mắt cô "Anh hai từ bỏ mọi thứ của nhà họ Trần để đổi lấy tự do.
Vi Vi, em có dám từ bỏ tất cả không?" "Em...
Anh hai dám, tại sao em không dám.
Cùng lắm, em và anh ấy sẽ đến nơi khác định cư.
Trong nước, Úc, Anh, ở đâu cũng được.
Không có nhà họ Trần, tiền tiết kiệm của em cũng đủ để hai đứa sống cả đời.
Huống hồ mấy năm nay anh ấy cũng kiếm được rất nhiều tiền.
Chúng em có thể sống rất dư dả." Cô nhấn mạnh hai chữ "dư dả".
Vậy thì "dư dả" là gì?
Một vạn được gọi là dư dả, mười vạn cũng là dư dả, thậm chí một trăm vạn cũng là dư dả.
Nhưng đối với cô ba nhà họ Trần, người được nuôi dưỡng trong sự giàu sang trị giá hàng trăm đến hàng ngàn tỷ – tiền tài, quyền thế, và vinh quang là những thứ không thể thiếụ Thiếu đi một thứ thôi thì tất cả sẽ lụi tàn.
Trần Nam Anh cười khẽ, dường như nhìn thấu sự bất an và sự mạnh mẽ giả tạo của cô "Em muốn thế, nhưng liệu cậu ta có muốn em làm vậy không?
Được rồi, cứ cho là cậu ta chấp nhận đi.
Nhưng nàng tiên cá nhỏ mất đi biển cả cuối cùng chỉ có thể hóa thành bọt sóng trên biển.
Vi Vi, em đã từng nghĩ đến chưa, cuối cùng em sẽ trở thành người như thế nào?" "Anh vẫn nhớ điều ước sinh nhật năm mười tám tuổi của em." Cô đã ước gì?
Đến mức Trần Bắc Đàn, Trần Nam Anh, và tất cả mọi người đều nhớ mãi.
Cô đã ước rằng, cả đời mình sẽ thật rực rỡ.
Cô muốn trở thành người phụ nữ thành công nhất, giỏi giang nhất của nhà họ Trần.
Trần Vi Kỳ cười, lau đi nước mắt "Là em bốc đồng rồi, anh hai.
Anh cứ xem như chưa từng nghe thấy những lời vừa rồi.
Nếu không, em xấu hổ chết mất." Trần Nam Anh xoa nhẹ đầu cô, giọng nói mang theo chút cay đắng "Vi Vi, thật ra là anh hai có lỗi với em.
Nếu không phải vì anh có tiền lệ trước, ba sẽ không phản đối hai người dữ dội như vậy." Trần Vi Kỳ lắc đầu, không nói gì.
Sau khi bước chân vào làng giải trí chưa đầy một năm, Trần Nam Anh công khai come out, khiến cả Hồng Kông chấn động.
Trần Huyên Trung biết tin suýt đột quỵ vì tức giận.
Ông ta tin rằng những tệ nạn trong giới giải trí đã làm hư con trai mình và từ đó căm ghét mọi thứ liên quan đến ngành này.
Trần Vi Kỳ không nhớ đêm đó cô và anh hai đã uống bao nhiêu rượu, chỉ nhớ rằng cô đã mở két sắt, lấy ra toàn bộ trang sức và tiền mặt bên trong, chất thành một ngọn núi nhỏ kim cương trắng, kim cương vàng, kim cương hồng, ngọc lục bảo, đá sapphire, ruby máu bồ câu, ngọc trai, ngọc phỉ thúy, vàng, cùng với những xấp tiền mặt dày cộp như những cơn sóng tràn lên.
Cô trông giống như một con rồng đang nằm trong hang đầy châu báu, mái tóc dài rối tung xõa ra, toát lên một vẻ đẹp u ám, mê đắm của sự xa hoa.
Chính trong đêm đó, cô đã đưa ra quyết định.
Quyết định ấy đến một cách tự nhiên, hiển nhiên, thậm chí không kịp để cô lau đi nước mắt.
Cái tên Trần Vi Kỳ vốn dĩ sinh ra để đứng ở nơi rực rỡ, cao quý nhất, bất kể phải đánh đổi những gì.
Có lẽ cô sẽ cô độc cả đời, cũng không còn ai yêu cô một cách thuần khiết và vô


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡