Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 16

có vậy thì điều này chỉ có thể là vì đến gần cô.
\'\'Làm sao vậy?\'\' Giọng nói của Cố Vân Dực hơi khàn khàn, không còn thản nhiên và trong trẻo như ngày thường.
\'\'Không, không có việc gì đâụ\'\' Khương Thanh Vũ đột nhiên không biết có nên mở miệng nói là cảm xúc lưu luyến vào khoảnh khắc này là sai lầm trí mạng đối với cô hay không, nhưng cô không thể đẩy anh ra.
Cô đang lo lắng điều gì vậy, sợ bản thân sẽ hối hận hay sao.
\'\'Cốnan\'\' Cô ngẩng đầu, đúng lúc Cố Vân Dực cúi đầu xuống, trong mắt hai người đều thoáng qua tia kinh ngạc.
Môi cô chạm nhẹ qua khóe miệng của người đàn ông, nhìn qua trông như là cô đang chủ động.
Hai rặng mây đỏ dần bay lên từ trên gò má của Khương Thanh Vũ.
Cô hơi giãy giụa, tia u ám trong mắt Cố Vân Dực đã biến mất, cuối cùng cũng buông cánh tay ra.
Anh kéo hai bên áo khoác thẳng lại, cài từng nút cho cô.
\'\'Lạnh lắm đấy, đừng lộn xộn nữa, nhé?\'\' Âm cuối hơi kéo dài, cọ xát bên tai cô tạo ra dòng điện yếu ớt.
\'\'Vâng.\'\' Khương Thanh Vũ mở to hai mắt, chỉ dám nhìn chằm chằm mặt đất.
Lúc này một góc hành lang chợt sáng lên, cánh cửa bị đẩy ra, ánh sáng lập tức chiếu vào đôi mắt của hai người họ.
Khương Thanh Vũ không có nhiều kinh nghiệm đối phó với loại cảm xúc này nên cô cho rằng cứu tinh đã đến.
Ai dè người đi ra không phải là Tống Vũ Nhiên, mà là Trịnh Nham trong chiếc áo khoác thể thao màu xám.
\'\'Thanh Vũ?\'\' Trịnh Nham bước đi trên hành lang, nhìn thấy rõ người đàn ông đứng trước mặt cô, ánh mắt dần ảm đạm.
Người đàn ông này có một đôi mắt sáng, ngay cả vào ban đêm cũng không hề thua kém.
Không phải chỉ có con gái mới có giác quan thứ sáu, mà con trai cũng có sự nhạy bén nam tính của riêng mình, đặc biệt là đối với người hoặc chuyện mà họ quan tâm.
Hơn nữa, gương mặt của Khương Thanh Vũ đang đỏ bừng, rất khó để tin rằng giữa hai người này chưa xảy ra chuyện gì.
Khi nghe Khương Thanh Vũ hỏi về Tống Vũ Nhiên, rõ ràng đôi mắt của anh ta hơi dao động, rồi thoáng qua tia cảm xúc khó lường.
\'\'Kỷ Quan Đình sợ cậu ấy bị lạc nên lát nữa sẽ cùng cô ấy ra ngoài saụ\'\' Đương nhiên đây là một câu nói đùa, nhưng cũng đúng là phong cách của Kỷ Quan Đình.
\'\'Vị này là?\'\' Khương Thanh Vũ đứng ở giữa hai người, nói \'\'Đây là bạn học cấp ba của tôi, Trịnh Nham, hiện đang làm cùng ngành với tôi.
Còn đây là con trai của bạn ba mẹ tôi, cậu cũng gọi anh ấy là anh Cố đi.\'\' \'\'Anh Cố.\'\' Cố Vân Dực mỉm cười và gật đầụ Dù sao Trịnh Nham vẫn còn trẻ, mặc dù sự cô đơn trên khuôn mặt anh ta chỉ xuất hiện khi Khương Thanh Vũ quay lưng lại nhưng biểu hiện vẫn rất rõ ràng.
Ít nhất theo anh thấy là vậy.
Người đàn ông hơi nhếch môi dưới, nhìn thấu toàn bộ tâm tư của chàng trai này.
Nhưng anh cũng không mở miệng nói gì, mà chỉ đứng ở bên cạnh Khương Thanh Vũ, nhìn áo của mình đang khoác trên người cô gái, anh mới là người sở hữu vùng đất này.
Trịnh Nham còn có chỗ nào không hiểu nữa chứ, anh ta hơi cô đơn nhìn hai người trước mặt, trai tài gái sắc.
Người đàn ông này nhìn qua vừa phong độ lại vừa dịu dàng.
Một lúc saụ \'\'Thanh Vũ.\'\' Trịnh Nham nở nụ cười gọi.
\'\'Nếu có thời gian đến thủ đô, tôi sẽ tới thăm cậụ\'\' Trịnh Nham


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡