Chương 18
gặp anh vài ba lần.
Không biết vì sao Cố Vân Dực lại ở nơi này, tại sao lại trở thành chồng chưa cưới của Khương Thanh Vũ.
Tính cách của hai người này quá khác biệt, doanh nhân lịch lãm và một họa sĩ nhỏ, tưởng tượng thế nào cũng thấy khó mà hợp nhaụ \'\'Xin lỗi, cô bạn thân này của tôi là người mê trai.\'\' Cố Vân Dực mỉm cười tỏ vẻ không sao cả.
\'\'Cảm ơn các bạn đã chăm sóc cho Thanh Vũ.
Hai tháng sau nhất định phải tới tham dự hôn lễ của chúng tôi nhé.\'\' nan Chu Khả bị Tống Vũ Nhiên kéo đi.
Cô ấy cứ như uống say rồi vậy, đu CP phấn khích đến mức hai má đỏ bừng.
Miệng liên tục lẩm bẩm, nào là cặp đôi đơn phương của cô ấy đã thành hiện thực.
Thỉnh thoảng Kỷ Quan Đình sẽ liếc nhìn vẻ mặt của Trịnh Nham, anh ấy nghi ngờ Cố Vân Dực đang cố ý, nhưng anh có lý do gì để làm vậy chứ?
Người đã gần 30 tuổi rồi, cho dù nhìn ra Trịnh Nham thích Khương Thanh Vũ, hẳn là cũng không làm ra chuyện ấu trĩ như vậy.
Mấy người họ đều ra về hết, ai cũng lộ ra nụ cười mờ ám về phía Khương Thanh Vũ.
Trên mặt cô như có hai mặt trời nhỏ thiêu đốt.
Xe của Cố Vân Dực đỗ tại bãi đỗ xe cách nhà hàng vài phút đi bộ.
Đèn đuốc ở xung quanh sáng trưng.
Cô cúi đầu chậm rãi đi theo sau Cố Vân Dực.
Một chùm đèn pha ô tô chiếu tới từ phía sau, sượt qua người cô khi cô đang đi đến ngã rẽ hình vòng cung.
Đến khi tiếng động cơ cách cô rất gần Khương Thanh Vũ mới phát hiện ra.
Đúng lúc này, có hai bàn tay to xuyên qua nách cô, nhân lúc cô không phản ứng kịp mà bế lên, hai chân Khương Thanh Vũ lơ lửng cách mặt đất một đoạn.
Cô được Cố Vân Dực bảo vệ ở trước ngực, hai cánh tay rắn chắc vòng qua ôm lấy cô.
Người cô áp vào ngực anh, có thể cảm nhận được cơ bắp rắn chắc, cũng như mùi hương dịu dàng vẫn luôn quanh quẩn không tan ở giữa hai người, trộn lẫn với hơi nước và hương trà.
Cả người Khương Thanh Vũ run lên.
\'\'Lạnh sao?\'\' Giọng nói của anh truyền đến từ đỉnh đầu, cô lén ngước mắt lên nhìn anh, thấy đôi môi mỏng của người đàn ông hơi mím lại, đôi mắt hơi bị che khuất bởi mái tóc lòa xòa cũng đang cụp xuống nhìn cô.
\'\'Có hơi lạnh.\'\' Cô chỉ có thể nói dối.
Chiếc xe đã rời đi, đây lại không phải là nơi mà người đi bộ có thể đi tới nên xung quanh không có nguồn sáng nào khác ngoại trừ đèn đường.
Không còn mối nguy hại nào rình rập xung quanh nhưng người đang đứng bên cạnh cô bắt đầu trở nên nguy hiểm.
Cố Vân Dực nghe cô nói, tầm mắt chậm rãi dịch xuống, mắt anh có thể nhìn thấy hàng mi đang run rẩy, sống mũi cao thẳng, và cả… Anh nheo mắt, xuống phía dưới nữa là vị trí vừa mềm mại vừa dịu dàng lại trong trẻo của thiếu nữ.
Sau đó, cánh tay đang bảo vệ Khương Thanh Vũ bỗng nhiên siết chặt lại, anh ôm lấy cô.
Một luồng nhiệt bất ngờ ập đến khiến cô không nhịn được phải hé miệng hít một hơi thật sâụ Cố Vân Dực nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ của cô, đột nhiên cảm thấy muốn bắt nạt người bên dưới.
\'\'Rengnan\'\' Tiếng chuông của điện thoại đã dập tắt ngọn lửa sắp sửa bùng lên.
Khương Thanh Vũ giật mình nhận ra lúc nãy bản thân không hề chạy trốn, cô hoảng loạn muốn tránh ra nhưng lần này không dễ dàng như vậy