Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

chất lỏng bôi lên môi cô, lại lau vài cái trên quần áo cô xong mới duỗi tay lấy điện thoại của mình ra, đem màn hình vẫn chưa tạm dừng ghi âm đưa đến trước mặt cô.
“Kêu thật không tồi, chẳng qua, một đoạn ghi âm phải có đầu có đuôi mới xuất sắc.
Có muốn xem thử không, cuối cùng khi truyền ra sẽ ảnh hưởng đến cô nhiều hơn hay ảnh hưởng đến tôi nhiều hơn?” Nhìn Triệu Ngu trong nháy mắt thay đổi sắc mặt, Hứa Thừa Ngôn đứng thẳng người, sửa sang lại quần áo thật tốt, liếc mắt nhìn cô một cái rồi xoay người ưu nhã bước lên cầu thang.
Triệu Ngu đương nhiên nhìn ra được sự khinh thường trần trụi ở trong mắt anh, trong mắt kẻ càng kiêu ngạo càng luôn cảm thấy người khác ngu xuẩn cực điểm.
Nhưng đến cuối cùng, chưa biết là ai rơi vào lưới của ai đâu?
Nếu đã nói dối một lần thì nhất định sẽ phải nói dối thêm vô số lần.
Thân thể Triệu Ngu vốn dĩ không có vấn đề gì, nhưng đã lỡ nói dối với Tiết Tử Ngang nên bây giờ cô chỉ có thể tiếp tục giả vờ khó chịụ Tiết Tử Ngang để cô ở nhà nghỉ ngơi, cô lại kiên trì muốn đi làm, thế cho nên liên tiếp hai ngày, anh đều cường thế mà đưa cô về nhà.
Hôm nay là thứ sáu, Triệu Ngu tỏ vẻ cô đã rất tốt, không cần anh lại đưa về nhưng anh vẫn cứ kiên trì.
Ngồi ở ghế lái phụ, ánh mắt liếc nhìn người đàn ông đang nghiêm túc lái xa, cô mơ hồ cảm thấy hôm nay sẽ xảy ra chút chuyện gì đó.
Cô tự hỏi, cũng không phải chuyện có nguyện ý hay không, mà theo kế hoạch của cô, có phải đã đến thời cơ thích hợp rồi hay không.
Chiếc xe lao vào bãi đậu xe dưới lòng đất, anh như thường lệ mà ngồi ở ghế lái nhìn cô đi vào thang máy.
Đi về phía trước một đoạn, Triệu Ngu nhịn không được dừng lại bước chân, muốn quay đầu lại nhìn, nhưng vừa mới quay sang một góc nhỏ đã nhanh chóng quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.
Sau khi đi đến thang máy, cô lại nhịn không được trộm quay đầu liếc nhìn xe của Tiết Tử Ngang đến giờ vẫn chưa rời đi.
Giống như có tật giật mình, cô nhanh chóng quay đầu, nhìn chằm chằm vào màn hình thang máy.
Thang máy cuối cùng cũng xuống đến tầng hai, cô chuẩn bị cất bước đi vào, phía sau bỗng nhiên truyền đến giọng nói của Tiết Tử Ngang “Luyến tiếc tôi?” Triệu Ngu quay đầu lại, nhìn anh một cái xong lại cúi đầu “Tiết tổng vẫn chưa đi?” “Từ ‘Tiết tổng’ này thật xa cách, giữa chúng ta còn xa lạ như vậy sao?” Triệu Ngu cắn môi, thấp giọng nói “Tôi nên đi lên, Tiết tổng đi đường cẩn thận.” “Nhưng tôi cũng luyến tiếc em, làm sao bây giờ?” Giọng điệu của anh rõ ràng mang theo ý cười, nhưng lại không giống như đang đùa giỡn.
Triệu Ngu ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh, cắn môi không nói.
”Tại sao luôn thích làm hành động này?” Tiết Tử Ngang vươn tay chậm rãi vuốt ve môi cô “Cũng không sợ cắn bị thương mình sao?” Giọng anh thật nhẹ nhàng và mềm mại, ngữ khí cực kỳ thân mật, lại mang theo cảm giác cưng chiềụ Triệu Ngu xoắn chặt vạt áo, vẫn ngơ ngác nhìn anh.
Ngay sau đó, môi anh đã thay thế ngón tay bao phủ lên môi cô mà cọ cọ, thấy cô không chống cự, anh lại duỗi đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm mút.
Cả người Triệu Ngu căng cứng, cũng không nhắm mắt, cứ như vậy mở to mắt mà nhìn amh Đối diện với ánh mắt của


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡