Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 25

đầu tiên trước đây của Hằng chính là chị" Mẫn Tiệp cười khẽ đi vòng qua Mẫn Nhu, cầm khăn lông trên ghế sô pha, từ từ lau đi mép tóc, nhưng đôi mắt cười lạnh vẫn nhìn chằm chằm Mẫn Nhu, giống như đang thưởng thức sắc mắt không biết gì của cô.
Bạn gái đầu tiên, bốn chữ như cấm ký khiến cho Mẫn Nhu như bị sét đánh bừng tỉnh, dù có lừa mình dối người, cô cũng không thể dấu đi sự thật, cô yêu Kỷ Mạch Hằng bao nhiêu, thì Kỷ Mạch Hằng cũng yêu mối tình đâu của anh bao nhiêụ.
Đây là chính miệng anh nói, nói trước mặt cô, tàn nhẫn thừa nhận anh yêu phụ nữ đó "Cô nói cô yêu tôi bao nhiêu, thì tôi đối với cô ấy cũng yêu nhiều như thế" Ba năm trước, anh nói vậy, ba năm sau, đáp án của anh vẫn không thay đổi sao?
Cho nên khi Mẫn Tiệp xuất hiện anh không chút do dự chọn cô ấy, mà bỏ rơi cô, không chút lưu luyến, không chút áy náy, cứ thế vứt bỏ tình yêu của cô.
"Năm đó người bỏ đi là chị, tại sao còn quay lại, chị rõ ràng đã có Lục Thiếu Phàm, tại sao còn tới đây tranh giành Kỷ Mạch Hằng với em?" Mẫn Nhu lên án Mẫn Tiệp, khiến cho ngón tay Mẫn Tiệp chậm lai, nhưng chớp mắt, cô gái vẫn giữ nụ cười, đoan trang xinh đẹp.
"Chị cũng cho là có thể quên Hằng, nhưng một tháng trước, gặp lại anh ấy ở phi trường khi làm thủ tục, chị mới biết mấy năm qua anh ấy vẫn ở trong lòng chị" Nói thẳng thắn, cuối cùng là muốn cô đồng cảm với tình yêu sâu sắc giữa Kỹ Mạch Hằng và Mẫn Tiệp hay đang giễu cợt Kỷ Mạch Hằng đối với cô không hề yêu, Mẫn Tiệp nhất thanh nhị sở , Mẫn Nhu cũng rõ.
"Vì vậy, chị muốn nói em biết, chị đang lấy lại thứ thuộc về chị sao?" Mẫn Nhu dùng tay ép chặt băng gạc nơi bàn tay lại, vì giận mà sử dụng lực quá mạnh khiến trên miếng trắng lại dính máu, cô lại không hề cảm thấy đau khi vết thương nứt ra, chỉ hận thù nhìn Mẫn Tiệp.
Mẫn Tiệp cười vô tội "Mẫn Nhu, Hằng nói, anh ấy không yêu em, chưa từng yêu, nên chị cũng không so đo quá khứ của hai người" Là ý nói, cô cút đi, đứng ở nơi xa, chúc phúc cho họ Nhìn vẻ mặt đắc ý của Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu nhất thời mất di lý trí, bàn tay vẫn dán băng dơ cao, còn chưa kịp suy nghĩ đã tính tát Mẫn Tiệp, cổ tay liền bị giữ lại, theo sau đó là một giọng nói tức giận quát to.
"Mẫn Nhu đủ rồi" Lực quá mạnh khiến cô ngã dạt sang bên, Mẫn Nhu lảo đảo ngã xuống, nếu không có ghế salon đỡ lại cô đã té trên đất.
Mẫn Nhu bi ai nhìn cổ tay trắng có một vòng máu tứ động, không biết nên khóc hay nên cười, cười đến điên, anh lại bảo vệ chỉ cô như thế, khóc, vì đối xử với cô, anh không hề có chút quan tâm.
Kỷ Mạch Hằng không biết từ khi nào đã đứng sau lưng cô, nhưng khi hai người phụ nữ phát sinh tranh chấp anh lựa chọn Mẫn Tiệp, vì Mẫn Tiệp không ít lần tổn thương cô.
"Cô là siêu sao điện ảnh, chẳng lẽ còn sợ không thu hút được đàn ông?
Vì sao cứ phải sống chết quấn lấy tôi?" Mẫn Nhu thẫn thờ ngồi trên ghế, bên tai vang lên giọng nói lạnh như băng nhưng cũng thật vô tình.
Ủy khuất?
Còn có thể sao?
Trái tim đã chết, còn biết ủy khuất là gì sao?
Mẫn Nhu cảm thấy cả người lạnh như băng, tứ chi cứng ngắc,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡