Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

trải nghiệm điều này nhiều lần, người giúp việc trong nhà không ai dám lên làm phiền anh.
Nhưng Trần Vinh đã giao nhiệm vụ cho cô, nên cô đành phải cắn răng mà làm.
Phòng của Trần Tông Nguyên ở tầng ba, cả tầng này là không gian của riêng anh.
Khi lên đến nơi, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, hệ thống cách âm rất tốt.
Trần Chi dừng trước cửa phòng rồi khẽ gõ cửa, cô không dám nói lớn tiếng "Anh ơi?
Ông nội gọi anh xuống ăn cơm." Dứt lời, bên trong vẫn không có chút động tĩnh.
Trần Chi gõ cửa thêm lần nữa và lặp lại lời vừa nói.
Vẫn không có phản hồi.
Sau khi do dự một hồi lâu, cô quyết định đẩy cửa bước vào.
Số lần Trần Chi bước vào phòng của Trần Tông Nguyên chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Các phòng tại tầng ba được nối thông nhau, tạo thành một không gian rộng lớn hơn rất nhiềụ Ngay bên trái, sát tường là một tủ kính trong suốt dùng để trưng bày những chiếc chìa khóa xe của anh.
Từ trên xuống dưới có năm hàng, mỗi hàng có sáu ô và tất cả chúng đều đã kín chỗ.
Có những ô còn đặt hai hoặc ba chiếc chìa khóa.
Bên phải, phía dưới sàn là một bình gốm thời Minh Thanh cao đến nửa người, nghe nói anh mới mua nó tại buổi đấu giá ở London vào tháng trước, tốn đến năm mươi triệu đô la Mỹ.
Hiện giờ nó lại anh tùy tiện đặt ở ngay lối ra vào, suýt chút nữa thì Trần Chi đã va vào nó khi chân cô bước dịch sang bên phải.
Trong phòng, rèm cửa được kéo kín đến mức không có ánh sáng lọt qua, khiến cho không gian tối đen như mực.
Trần Chi chỉ nhớ mang máng vị trí chiếc giường của Trần Tông Nguyên, nên cô phải mò mẫm từng bước đi tới.
Cô bước đi rất cẩn thận, sợ vô ý đụng phải thứ gì đó.
Trong phòng của Trần Tông Nguyên, ngay cả tấm thảm trải dưới đất cũng là món hàng vô cùng đắt giá, cô không muốn chỉ vì một lần vào phòng anh mà bị quở trách.
Cuối cùng, cô cũng đi đến bên cạnh chiếc giường rộng lớn của anh, nhìn thấy người đàn ông đang nằm sấp trên giường, ngủ say bất động, cô nhất thời không dám lên tiếng.
Thời tiết mùa hè nóng nực, chiếc chăn trên giường chỉ phủ lên một góc, che đi phần hông cho đến lưng, còn những nơi khác hoàn toàn để lộ.
Đôi chân dài mạnh mẽ, cơ bắp ở lưng hơi nhô lên và nửa khuôn mặt vùi trong chăn tất cả chúng đều đủ khiến phụ nữ phát cuồng.
Tại thủ đô, chỉ cần nhắc đến cái tên Trần Tông Nguyên thôi cũng đã khiến bao phụ nữ đổ xô tìm đến.
Trần Chi khẽ gọi tên anh, nhưng người trên giường vẫn ngủ rất say, không có dấu hiệu tỉnh giấc.
Khi cô cúi người xuống định gọi thêm lần nữa thì bỗng ngửi thấy một mùi tanh của sắt, giống như mùi máụ Cô lập tức quên mất mình định nói gì, ánh mắt dò xét khắp người anh.
Những chỗ lộ ra ngoài thì không trông thấy vết thương nào, nhưng phần bị che thì không rõ.
Trần Chi di chuyển về phía cuối giường, định cúi xuống ngửi kỹ hơn, nhưng đúng lúc này ánh đèn đột nhiên bật sáng khiến cô không kịp phản ứng.
Cô khựng lại giữa chừng, cơ thể cứng đờ không nhúc nhích, chỉ biết ngây ngốc quay đầu nhìn về phía đầu giường.
Trần Tông Nguyên chống nửa người dậy, đôi mắt chỉ mở hé, giọng vẫn còn ngái ngủ “Cún con Trần, đang ngửi gì đấy hả?” Bị anh phát hiện mất rồi.
Mỗi lần Trần Chi làm ra mấy chuyện ngốc nghếch


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡