Chương 15
chân Hạ Chân Ngọc có chút mềm nhũng, cô vội xuống giường chạy đến phòng khách hoảng loạn tìm di động, tìm hồi lâu cũng không thấy, cô không một chút ấn tượng nhớ được ngày hôm qua di động để ở chỗ nào.
Lúc này “Răng rắc” một tiếng khóa ngoài cửa đã được mở, Hạ Chân Ngọc đành phải từ bỏ, chạy nhanh vào trong phòng ngủ, nghĩ là vào phòng ngủ sẽ đem khóa cửa lại như vậy còn có thể kéo dài trong chốc lát.
Vừa mới chạy đến cửa phòng ngủ, phía sau đã truyền đến giọng nói của mẹ Lý Nguy “Chân Ngọc, con ngủ à.
Vừa rồi mẹ ở bên ngoài gõ cửa con cũng không nghe thấy sao, mẹ cho rằng trong nhà không có người, cũng không biết rõ cái nào là chìa khóa cửa chính, loay hoay hồi lâu mới mở được cửa ra.” Thâm tâm Hạ Chân Ngọc có một chút trầm xuống, đúng là hù chết cô.
Sau khi sợ hãi qua đi thì cũng chính là tức giận, Đây là ngày tân hôn đầu tiên của cô và Lý Nguy, mà bà mẹ chồng này chẳng hề kiêng kị chạy tới đây làm cái gì vậy, lại còn có cả chìa khóa cửa nhà cô, nếu sau này hai vợ chồng cô đang làm chuyện đó thì tính sao?
Cô nín nhịn không nổi cáu xoay người lại, cố gắng nở nụ cười nói “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?
Vừa rồi thực sự con đang ngủ, không có nghe thấy tiếng gõ cửa của mẹ, chỉ nghe thấy có người mở khóa, làm cho con giật mình sợ hãi cứ tưởng là có người xấụ” Tống Quyên cười ha ha nói “Hôm này là ngày tân hôn đầu tiên của con, cảm thấy mệt cũng là chuyện bình thường, chìa khóa căn nhà này mẹ có một chiếc, bà ngoại Lý Nguy cũng có một chiếc.
Mẹ thấy việc này cũng bình thường mà, khi các con không có ở nhà mẹ có thể qua đây giúp các con quét dọn, bà ngoại Lý Nguy giữ một chiếc là sợ vạn nhất có tình huống khẩn cấp còn có cái để dùng.” Ngay sau đó còn nói “Mẹ đến đây là bảo các con đến nhà ăn cơm, cơm chiều mẹ đã chuẩn bị xong rồi.
Lý Nguy đâu?
Còn ngủ sao?” Hạ Chân Ngọc không thể làm gì khác hơn là buộc lòng phải bịa ra một lý do “Dạ, Lý Nguy vừa rồi còn đang ở nhà, nhưng lãnh đạo cơ quan anh ấy đột nhiên gọi điện thoại đến nói là có việc gấp, Lý Nguy vội vàng đi đến cơ quan rồi ạ.” Tống Quyên chỉ lo Hạ Chân Ngọc không được vui vì Lý Nguy đã đi ra ngoài vội vàng nói “Lý Nguy thực là người không hiểu chuyện, mới cưới mà đã bỏ vợ ở nhà một mình, Chân Ngọc con đừng trách nó, con cũng biết nó thực sự là người không thể khước từ người khác.
Mà đây lại là lãnh đạo, nó không thể làm cách nào khác được.” Hạ Chân Ngọc nói “Không sao mẹ ạ, hiện tại mà nói công việc của Lý Nguy vẫn là quan trọng hơn, con thay quần áo rồi sẽ cùng mẹ về nhà ăn cơm.” Sau đó cô đi thay quần áo để đi đến nhà chồng, khoảng cách cực kỳ gần, chỉ cách có một tòa nhà, ba Lý Nguy cũng đang ở nhà xem tivi, thấy Hạ Chân Ngọc tiến vào rất vui vẻ hỏi thăm, cũng oán trách Lý Nguy một trận.
Đồ ăn Tống Quyên làm hương vị cực kỳ nhạt nhẽo, gần như không có cho gia vị vào, Hạ Chân Ngọc có chút ăn không quen, nhưng cũng miễn cưỡng ăn một chén cơm, cô biết rõ quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu rất tế nhị, chỉ sợ Tống Quyên nghi ngờ là cô nhõng nhẽo.
Tống Quyên nhìn thấy