Chương 5
là không có gì đặc biệt rồi.
Hạ Chân Ngọc nhìn thấy vẻ mặt của chị Trần nhưng cũng không lưu tâm, chỉ là cười cười nói “Em làm nốt chút việc nữa là hoàn thành, chị Trần chị cứ đi trước đi.” Nhìn chị Trần đi ra ngoài cửa, Hạ Chân Ngọc quay sang Lý Nguy nói “Sao anh lại đến đây?
Có chuyện gì xảy ra à?” Vẻ mặt của Lý Nguy lại càng thêm mất tự nhiên “Chân Ngọc, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện được không?” “Em còn có chút việc chưa làm xong, nếu không thì đi vào phòng làm việc rồi nói nhé.” Hạ Chân Ngọc đưa Lý Nguy vào một gian phòng, hai người ngồi cách nhau một cái bàn làm việc, ngồi xuống phía đối diện, Lý Nguy trực tiếp nói, giọng nói có chút run run “Chân Ngọc, anh có chuyện này muốn nói với em, sau khi hai chúng ta kết hôn anh không muốn có con.” Hạ Chân Ngọc nghe xong lời này ngây ngẩn cả người, thử thăm dò hỏi “Ý của anh là tạm thời không muốn có con, hay là hoàn toàn không muốn có con?” “Anh không muốn có con ” giọng nói của Lý Nguy lại càng thay đổi, nhưng thái độ cực kỳ kiên quyết.
Hạ Chân Ngọc có chút tức giận nói “Lý Nguy, có phải là hiện tại anh mới có ý nghĩ này không?
Chúng ta đã qua lại một thời gian dài như vậy, bây giờ còn có một tuần nữa là đi đăng ký, giờ anh mới nói với em về chuyện không muốn có con này, là anh muốn bắt buộc em đồng ý với anh sao?” Hít sâu một hơi, Hạ Chân Ngọc cố gắng hết sức kiềm chế sự nóng giận của mình “Nếu anh nghĩ như vậy, thì em phải nói cho anh biết, em sẽ không thỏa hiệp, hơn nữa em còn muốn nói cho anh rõ, em không đồng ý với suy nghĩ của anh, trong kế hoạch của cuộc đời em là phải có đứa nhỏ, vì bản thân em và vì cả cha mẹ em nữa, họ cũng sẽ muốn có đứa nhỏ.” Lý Nguy không nghĩ đến Hạ Chân Ngọc là người luôn luôn dễ dàng tha thứ như thế lại có thái độ mạnh mẽ và cứng rắn đối với chuyện này như vậy, trước đó anh ta cũng không nghĩ là cô sẽ trơ mặt nên rốt cuộc cũng đã dùng hết dũng khí để nói chuyện này với cô trước khi đi đăng ký.
Cho dù đã nghĩ tới Chân Ngọc sẽ không đồng ý, nhưng anh ta cũng nghĩ ra được lý do để thuyết phục cô, trước tiên trong thời gian ngắn điều kiện kinh tế của bọn họ cũng sẽ không thích hợp để nuôi dưỡng con cái, hơn nữa về phương diện công việc cũng rất không ổn định, anh ta không muốn cả đời này chỉ ở lại trong bộ phận giám định, cuối cùng bị mọi người coi thường, anh ta còn muốn cố gắng tranh thủ để được cấp trên chú ý cân nhắc.
Hạ Chân Ngọc nhìn Lý Nguy lại hỏi “Ý tưởng này của anh, cha mẹ anh có biết không?” Lý Nguy có chút không hiểu nhìn Hạ Chân Ngọc nói “Đây là chuyện của hai chúng ta, nếu chúng ta không muốn, cha mẹ anh còn có thể làm gì được.” Hạ Chân Ngọc cười lạnh “Lý Nguy, anh muốn em nói gì với anh, là nói anh không biết suy nghĩ?
Hay nên nói anh ích kỷ?
Anh cảm thấy chuyện này chỉ là chuyện của hai người chúng ta sao?
Ý muốn của cha mẹ anh là hoàn toàn không ở trong phạm vi suy nghĩ của anh?
Làm sao mà anh lại không nghĩ xem cha mẹ anh đều ngóng trông được ôm cháu đích tôn, nếu không vì sao bọn họ lại dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm mua