Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

hai với Trình Hân, thấy cô ta có tiền thì ngứa mắt.
Trình Hân thuộc kiểu người có quan hệ rộng, rất nổi bật, lại có tiền và xinh đẹp, vậy nên người không vừa mắt với cô ta khá nhiềụ Thế là họ kêu hai chị lớn hơn ở trường khác đến đây để đánh hội đồng.
Trong đó có một cô gái tóc vàng rút dao ra dọa Trình Hân, vung tay tát mấy cái vào mặt, hỏi cô ta có phải hạ tiện lắm không.
Diêu Nguyệt Ảnh đứng từ xa, nghe ngóng một hồi mới hiểu được sự tình.
Hóa ra là Trình Hân vừa có bạn trai mới, là một học sinh cấp ba ở trường khác, lại còn rất đẹp trai.
Vài cô gái trong trường của cậu ta không chịu được nên mới hẹn Trình Hân ra đây đánh.
Nhân cơ hội, mấy cô gái học cùng trường với Trình Hân cũng tham gia, tiện chân đá cô ta mấy cái để xả giận.
Trình Hân nằm dưới đất vừa khóc vừa kêu gào, bảo sẽ gọi điện cho bạn trai đến giúp.
Cô ta còn chưa kịp lấy điện thoại ra thì một cậu con trai từ trên cây nhảy xuống, lục lọi một hồi rồi rút ra cái điện thoại, nhìn kỹ thì, ôi chao, là mẫu mới nhất, có thể bán được khối tiền.
Con dao cứ quệt qua quệt lại trên mặt cô ta, lưỡi dao không làm chảy máu được, vì bọn họ vốn không có gan, chỉ làm ra vẻ mà thôi.
Diêu Nguyệt Ảnh hiểu điều đó.
Cô nóng đầu lên rồi lao đến, con dao vốn chỉ được quơ qua lại cho có lệ, đang định rụt về thì bất ngờ bị Diêu Nguyệt Ảnh chụp lấy lưỡi dao, lòng bàn tay rách một đường dài, máu chảy ra ồ ạt.
Diêu Nguyệt Ảnh hung dữ nhìn chằm chằm vào cô gái, làm cô ả sợ đến ngây người.
Đến khi cô ả định thần lại thì con dao đã bị Diêu Nguyệt Ảnh giật mất, kèm theo đó là mấy cái tát tới tấp vào mặt.
Cô đánh nhau rất hung hãn, nhưng vì cơ thể thiếu dinh dưỡng nên không có bao nhiêu sức lực, giống như hổ giấy vậy.
Nhìn cô có vẻ như là dân làng, mặc chiếc áo mẹ cô không cần nữa, cổ tay áo bị bào mòn, chỉ còn lại lớp vải mờ mờ chẳng rõ hoa văn gì.
Cô cứ như chẳng cần mạng sống nữa mà liên tiếp đấm đá, rồi túm tóc cô gái kia đập đầu xuống đất, “bịch bịch bịch” liên tục mấy cái.
Trình Hân đứng ngẩn ra nhìn, con dao nhỏ bị đá qua đá lại theo từng bước chân của bọn họ.
Cô ta nuốt nước bọt, trong đầu nảy ra một suy nghĩ Con bé này… thực sự rất rẻ mạt.
Kẻ rẻ mạt có lối sống của kẻ rẻ mạt, kẻ nghèo khó cũng có cách sống của kẻ nghèo khó.
Người vừa rẻ mạt vừa nghèo khó, nếu không lanh lợi một chút thì cả đời này coi như bỏ.
Mẹ cô từng dạy cô cách tống tiền người khác, hồi lớp ba, một bạn cùng lớp đóng cửa sổ, cô cố tình đưa tay ra kẹp vào khe cửa rồi bắt đầu kêu gào thảm thiết.
Mẹ cô đến trường chửi rủa ầm ĩ, một già một trẻ mặt dày như nhau, cuối cùng cũng được bồi thường trăm đồng tiền thuốc men.
Còn cô thì bỏ lỡ mất một tuần học hành.
Lần này cô đang cược rằng Trình Hân sẽ nhận món nợ ân tình này, và thực tế đúng như cô dự đoán.
Trình Hân ngầm thừa nhận mình nợ cô một ân tình.
Cô cà nhắc đi, được Diêu Nguyệt Ảnh đưa lên xe taxi.
Trời đã tối đen, cô gái đứng bên đường, vết máu trên tay phải trông như những cành cây khô cong vặn vẹo.
Cứ như thể đang


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡