Chương 3
khao khát có được thứ gì đó… để thấm đẫm mình.
“Cậu có cần tiền không?” Trình Hân ngồi trong xe hỏi cô, Diêu Nguyệt Ảnh lắc đầụ “Vậy cậu muốn gì?” “Tôi muốn vào học trường của cậụ” Cô đã nói như thế.
Thực ra, cô học rất giỏi, từ nhỏ điểm Toán và Văn lúc nào cũng tuyệt đối, thuộc kiểu học sinh mà giáo viên đặc biệt quan tâm và kỳ vọng.
Bỏ học quả thực là một sự lãng phí tài năng.
Diêu Nguyệt Ảnh đã quay lại trường học vào lớp 7, trở thành kẻ chạy việc vặt cho Trình Hân, còn chuyên đi xin cơm và ăn ké.
Mặt cô rất dày, Trình Hân cho gì thì nhận nấy như một cái trạm thu gom đồ cũ, đến cả đôi tất rách cô cũng lấy.
Khi Trình Hân học lớp 9, Diêu Nguyệt Ảnh vẫn chỉ là học sinh lớp 7; đến khi Trình Hân lên lớp 11, thì Diêu Nguyệt Ảnh mới vào lớp 9.
Mấy năm đó là thời điểm mà xu hướng phát trực tiếp trên mạng bùng nổ, mẹ Trình Hân cũng từ kinh doanh online chuyển sang phát triển thương hiệu mỹ phẩm của riêng mình, thành lập công ty đăng ký bản quyền, các blogger làm đẹp trong nước đều quảng bá cọ trang điểm của bà.
Diêu Nguyệt Ảnh nhìn Trình Hân tiêu xài ngày càng nhiều hơn.
Sau đó khi Trình Hân tốt nghiệp trung học, cả gia đình cô ta chuyển đến Thượng Hải.
Mẹ Trình Hân mua một nhà máy mới ở Thượng Hải, còn mua thêm một căn hộ hạng sang trị giá đến 50 triệu tệ.
Đây là con số mà Diêu Nguyệt Ảnh có cố gắng cả đời cũng không thể nào chạm tới.
Năm đó Diêu Nguyệt Ảnh mới học lớp 10, Trình Hân đã phải đi Thượng Hải.
Trước khi đi, Trình Hân nhờ cô ra sân bay tiễn.
Mẹ Trình Hân toàn thân khoác đầy hàng hiệu dáng vẻ sang chảnh, tháo kính râm ra rồi ngay tại đó chuyển cho Diêu Nguyệt Ảnh 20,000 tệ.
“Nguyệt Nhi con học giỏi lắm sau này qua Thượng Hải học cũng tiện giúp đỡ cho Hân Hân.” Diêu Nguyệt Ảnh đỏ hoe mắt suýt chút nữa đã muốn dập đầu ba lạy chín khấu tạ ơn bà ấy.
Trước khi đi, Trình Hân nhìn cô từ đầu đến chân một lượt.
Không biết Diêu Nguyệt Ảnh mua đồ từ đâu toàn là hàng nhái, mặc một bộ xám xịt trông như một con chim sẻ nhỏ.
Cô vẫn luôn ăn mặc những thứ quê mùa như thế.
Nhưng so với hồi đầu thì khuôn mặt đã khác hẳn.
Mắt phượng, khuôn mặt nhỏ nhắn, mái tóc màu nâu sẫm được buộc đuôi ngựa đơn giản.
Vừa chạy đến nơi, trên mặt nổi rõ mồ hôi và ửng đỏ, làn da vốn không trắng nay lộ ra dưới ánh sáng trông có chút trong suốt.
Khó mà miêu tả cụ thể nhưng cô ta biết Diêu Nguyệt Ảnh rất đặc biệt.
Đặc biệt đến mức mơ hồ có xu hướng lấn át cả mình.
Trình Hân cảm thấy không vui trước khi đi, vừa cầm điện thoại nhắn tin cho ai đó vừa nói chiều sẽ đến hỏi đi ăn tiệc trà ở tiệm bánh nào.
Cô ta quay người đi vào trong thì bỗng bị Diêu Nguyệt Ảnh gọi lại.
Thiếu nữ khụy gối xuống chỉnh sửa dây giày cho cô ta.
Tư thế đó giống như một kẻ tín đồ thành kính đang quỳ lạy trước Chúa.
“Dây giày bị lỏng rồi.” “Xong rồi.” Cô mỉm cười.
Trình Hân cùng mẹ bước vào trong, đây là lần đầu tiên họ chia xa.
Tối hôm trước khi Trình Hân rời đi, cô ta bất ngờ nhắn tin nói với Diêu Nguyệt Ảnh rằng mình không hạnh phúc nhưng cảm giác không hạnh phúc ấy lại rất kỳ lạ.
Bởi vì ở ngôi trường nhỏ này chỉ có mình cô ta