Chương 3
không ngờ lại được gặp Dương Huệ Khanh ở đây.
Để hợp với bầu không khí vui mừng hôm nay, Dương Huệ Khanh mặc một chiếc váy màu đỏ rượu, mái tóc uốn xoăn lọn to buông xõa.
Do các đường nét trên khuôn mặt Dương Huệ Khanh không xinh đẹp bằng Dương Huệ Hi nên khi cả hai chị em đều mặc đồ màu đỏ, trông cô có phần kém sắc hơn em gái.
Giang Phường lập tức hết hào hứng với Dương Huệ Khanh.
Vợ chồng ông Dương dẫn cả ba người con tới chúc thọ ông cụ Quý.
Ông cụ Quý gọi riêng Dương Huệ Khanh lại gần, ngắm nhìn hồi lâu rồi bảo "Cháu cực kỳ giống bà cháu đấy.
Cháu đã phải chịu khổ nhiều rồi, sức khỏe của cháu vẫn ổn chứ hả?" Dương Huệ Khanh ngoan ngoãn đáp "Cảm ơn ông Quý đã hỏi thăm, mấy năm nay cháu đã khỏe hơn trước nhiều rồi ạ." Ông cụ Quý gật đầu, sai bảo Quý Thanh Lâm đang đứng ngay cạnh mình "Cháu đi lấy chiếc hộp màu xanh lam ông cất trong ngăn kéo bên phải của bàn làm việc ra đây đi." Quý Thanh Lâm hơi ngạc nhiên nhìn Dương Huệ Khanh, đúng lúc Dương Huệ Khanh cũng quay qua nhìn anh.
Sau khi chiếc hộp được mang ra, ông cụ Quý không hề kiểm tra lại mà nói luôn "Cháu đưa nó cho Huệ Khanh đi." Quý Thanh Lâm thoáng do dự, nhìn Dương Huệ Khanh giây lát rồi mới bước tới, đưa chiếc hộp cho cô.
Dương Huệ Khanh đã cảm thấy kỳ lạ ngay từ đầu, cô nhìn ba mẹ, thấy ba gật đầu, cô mới dám nhận.
Cô mở ra xem, bên trong hộp có một chiếc vòng dương chi bạch ngọc loại đẹp nhất, xem chừng là đồ cổ có từ trước thời nhà Thanh.
Mặc dù Dương Huệ Khanh không rõ ý nghĩa của chiếc vòng tay này nhưng vì ba đã gật đầu cho phép cô nhận nó nên cô vẫn điềm tĩnh nhận lấy "Cháu cảm ơn ông Quý." Mãi tới buổi tối về nhà, Dương Huệ Khanh mới biết được ý nghĩa của chiếc vòng tay này.
Sau một thoáng ngạc nhiên, cô lập tức từ chối.
Ba cô kiên nhẫn giải thích với cô "Đáng lẽ ra ba mẹ phải quyết định chuyện dựng vợ gả chồng cho con từ lâu rồi nhưng vì con chưa khỏi bệnh hẳn nên mới trì hoãn tới giờ.
Hiện tại, xét hết toàn bộ đám thanh niên thì chỉ có con trai nhà họ Quý là xứng với con thôi, không còn sự lựa chọn nào khác cả." Dương Huệ Khanh ở nước ngoài nhiều năm nên không hiểu rõ về giới quyền quý ở Bắc Kinh, cứ nghĩ rằng ba nói vậy để dỗ dành mình.
Cô biết việc này đã sớm được gia đình hai bên ngầm đồng ý, cô không có cơ hội phản đối nên đành bĩu môi, cúi đầu, âm thầm lên án quyết định của ba mẹ.
Mẹ đứng bên nhìn cô rồi cười "Huệ Khanh đừng nghĩ là ba mẹ nói vậy để dỗ dành con.
Sức khỏe con như vậy, mẹ thực không nỡ để con lấy một người chồng có gia thế thua kém nhà mình.
Nhà họ Quý và nhà mình đã thân thiết với nhau suốt từ thời ông của con tới giờ, đôi bên hiểu rõ nhau nên ba mẹ không lo con bị người ta bắt nạt.
Hơn nữa hiện tại ở Bắc Kinh, ba mẹ nhìn tới nhìn lui cũng chỉ thấy được mỗi Quý Thanh Lâm là xứng với con thôi." Từ nhỏ Dương Huệ Khanh đã nghe lời ba mẹ, mọi chuyện của cô đều được gia đình thu xếp ổn thỏa.
Chuyện những gia tộc quyền quý như họ quanh đi quẩn lại lại kết thành thông gia với nhau là chuyện bình thường.
Lớp trẻ không thể tự ý quyết định chuyện hôn nhân của mình, cùng lắm chỉ là đổi từ thông gia với nhà này sang thông gia với nhà khác mà thôi.
Lần này