Chương 18
khu chung cư.
Lúc này đã là 7 giờ tối, các nhà hàng khá đông khách, vừa bước vào cửa đã nghe thấy đủ loại âm thanh ồn ào người gọi món, người chơi trò uống rượu, thậm chí có người đang khóc to, không biết vì thất tình hay thất nghiệp.
Lộc Nhung đứng giữa đám đông, hít thở mùi hương của các món ăn một cách sảng khoái, không nhận ra rằng kể từ khi cô và người đàn ông bước vào, sự ồn ào đã giảm đi phần nào.
Họ tìm được một chiếc bàn trống ở góc, Tần Bắc Phong đợi cô ngồi vào phía trong trước rồi mới ngồi xuống, chọn vị trí hướng ra cửa.
Với tư cách là người mời, Lộc Nhung chủ động đưa thực đơn cho anh và bảo anh chọn món tùy thích.
“Tôi ăn khá nhiều đấy.” Tần Bắc Phong cầm bút bi lên, năm ngón tay khéo léo xoay bút qua lại.
Cây bút mảnh mai xoay tròn giữa những ngón tay dài của anh khiến Lộc Nhung không khỏi hoa mắt, thầm nghĩ, thật linh hoạt… “Không sao.” Anh sẽ không cố tình gọi nhiều đâu nhỉ?
Lộc Nhung chợt nhận ra, cô nhẹ nhàng nói “Tôi đang ăn kiêng nên cũng không ăn nhiều lắm…” “Ăn kiêng?” Bút dừng lại.
Anh vốn đã cao lớn, ngay cả khi ngồi xuống cũng cao hơn cô rất nhiều, ánh mắt sắc bén kết hợp với ánh đèn nhà hàng chiếu xuống, khiến cô cảm thấy như bị anh áp đảo hoàn toàn.
Cổ của cô mảnh mai, tạo nên một đường cong quyến rũ.
Tần Bắc Phong chắc chắn rằng, không cần dùng nhiều sức, anh cũng có thể dễ dàng bóp gãy.
Ánh mắt đánh giá của anh không dừng lại ở đó mà tiếp tục nhìn xuống.
Trước ngực cô, hai bầu ngực căng tròn, có lẽ là điểm duy nhất trên cơ thể cô có thể gọi là đầy đặn.
Đường nét tròn đầy lộ rõ qua lớp vải, toát ra sức hấp dẫn khó tả.
Tần Bắc Phong vô thức nhìn xuống bàn tay mình.
Liệu tay anh có thể nắm trọn không?
Trực giác mách bảo anh rằng, phải tự mình thử mới biết được.
Dục vọng đến quá đột ngột, hormone trong cơ thể anh sôi sục, khiến gân xanh trên mu bàn tay anh nổi lên.
Ngay giây tiếp theo, Lộc Nhung ngơ ngác nhìn chiếc bút bị gãy “Có… có chuyện gì sao?” “Gọi món xong rồi.” Ánh mắt Tần Bắc Phong tối lại.
Lộc Nhung dần quen với tính cách thất thường của anh, nên không hỏi nhiều, ngoan ngoãn cầm thực đơn đi đưa cho nhân viên phục vụ.
Khi đứng dậy, vì chỗ ngồi trong nhà hàng khá chật chội, cô phải nhón chân, cẩn thận bước ra khỏi chỗ.
Nhớ lại cô hay lóng ngóng dễ bị ngã, Tần Bắc Phong tiện tay đỡ cô một cái.
Nhiệt độ ấm áp từ tay anh chỉ thoáng qua, Lộc Nhung không để ý, cũng không biết những suy nghĩ trong đầu anh.
Cơ thể nhỏ nhắn dường như được tạo ra để dành riêng cho anh, đường eo hoàn hảo vừa vặn với lòng bàn tay, rất thích hợp để nắm lấy, làm gì đó.
Hơn nữa, anh tự hỏi làm sao một chiếc eo nhỏ như vậy lại có thể nâng đỡ được hai bầu ngực ấy.
Tần Bắc Phong khẽ cử động các ngón tay, cảm thấy thắc mắc.
Các món ăn được mang lên rất nhanh, đều là các món đặc sản địa phương, hương vị đậm đà.
Lộc Nhung ăn đến mức khuôn mặt đỏ bừng, cuối cùng không chịu nổi, phải gọi một ly sữa.
Lửa trong người vừa dịu bớt một nửa, thì khi nhìn thấy chiếc lưỡi nhỏ xinh của cô khẽ liếm lớp sữa, Tần Bắc Phong lại bất giác dừng đôi đũa trên tay.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên, cứu đôi đũa khỏi tai họa