Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 19

khôn lường.
“Phục vụ, có thể nhờ chị nói với bàn bên kia đừng hút thuốc nữa không?” Ở bàn bên cạnh là một bà mẹ đang ôm con gái, chị ta nhẹ nhàng đề nghị “Con gái tôi bị hen suyễn, xin lỗi vì đã làm phiền.” Nhân viên phục vụ không đáp lại, trông có vẻ khó xử.
Bàn mà người mẹ nhắc đến là của vài gã đàn ông cởi trần, người to béo, nhìn thôi cũng biết không phải là loại dễ nói chuyện.
“Ông đây hút thuốc thì sao?
Có giỏi thì kiếm chỗ khác mà ăn.” Một trong số những gã đàn ông nghe thấy cuộc trò chuyện, lập tức hét lên.
“Đúng rồi, vợ con gì chứ, đâu phải của tụi mình.” “Không chừng là vợ con tụi mình đó, phải ngủ rồi mới biết.” Dưới chân bọn họ là mấy chai rượu trống không, bọn chúng đã uống say nên càng thêm ngang tàng, thốt ra đủ lời lăng mạ.
Lộc Nhung thấy cảnh này, trong lòng không khỏi hoảng sợ lo lắng có chuyện xảy ra, cô suy nghĩ liệu có nên mời mẹ con họ sang ngồi chung bàn không, ít nhất bên này còn có… Chỗ ngồi của người đàn ông đã trống.
Khi Tần Bắc Phong bước đến, bọn đàn ông vẫn đang lải nhải chửi bới.
“Mày là thằng quái nào…” Gã đàn ông loạng choạng đứng dậy, nhưng chưa kịp nói hết câu, trước mắt đã tối sầm.
Tần Bắc Phong nhấc bổng hắn lên, ánh mắt lướt qua đám người còn lại.
Những kẻ vừa hống hách phút trước giờ im bặt như câm, đồng loạt dập tắt thuốc lá, lôi tên đại ca bất tỉnh rời đi.
“Đừng lãng phí đồ ăn.” Tần Bắc Phong nhẹ nhàng gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng anh không lớn nhưng đầy áp lực.
Một đám đàn ông mặt mày ủ rũ cố nuốt đống thức ăn vào miệng, cảnh tượng thật buồn cười, nhất là khi có người nằm lăn ra đó.
Chỉ tiếc là trong quán chẳng ai dám cười thành tiếng.
Khi đi ngang qua mẹ con nhà kia, Tần Bắc Phong khẽ nhướn mày “Không có gì.” Người mẹ sợ hãi ôm con gái bỏ chạy, nhưng cô bé thì vẫn nằm trên vai mẹ, vẫy tay chào anh.
“Không biết lễ phép.” Tần Bắc Phong trở lại chỗ ngồi, cầm đôi đũa lên.
“…” Nói như vậy, có hợp lý không nhỉ?
Lộc Nhung mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.
Nhưng có lẽ dù anh có là người xấu, thì cũng là một người xấu không đến nỗi tệ.
Do sự cố vừa rồi, trên bàn vẫn còn lại khá nhiều món ăn, Lộc Nhung chậm rãi ăn từng miếng nhỏ để thưởng thức món ngon, trong khi Tần Bắc Phong đã rời đi được một lúc.
Nhân lúc này, cô mở điện thoại lên rồi dùng ứng dụng máy tính để âm thầm tính toán chi phí.
Quả thật đây là một quán ăn dân dã với giá cả phải chăng, ba món mặn với một món canh chỉ tốn chưa đến một trăm tệ.
Biết rằng túi tiền của mình vẫn an toàn, cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, vui vẻ uống thêm sữa.
Khi Tần Bắc Phong quay lại, anh thấy cô gái đang cười tít mắt, đôi mắt cong như hai vầng trăng khuyết nhỏ, khiến anh lại muốn trêu chọc cô.
“Tôi vừa gọi thêm hai phần tôm hùm đất mang về.” Anh nghiêm túc nói “Không phiền chứ?” “…” Lộc Nhung ngẩng đầu lên, cố kìm nén nỗi buồn, ngập ngừng đáp “Không… không phiền.” Tần Bắc Phong nhìn đôi môi mềm mại của cô khẽ mấp máy, đỏ hồng như trái dâu chín, có đầu lưỡi nhỏ nhắn thấp thoáng bên trong.
Anh không khỏi có cảm giác muốn dùng ngón tay để trêu đùa nó.
Với cô, anh dường như luôn có những xung động khó kiềm chế.


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡