Chương 27
đi, đừng đụng vào đồ của bạn tôi.” Lộc Nhung cắn môi, thả lỏng ngón tay đang siết chặt.
Cô từ từ mở cửa, anh dựa ngoài, đôi mắt khẽ cụp xuống, giọng nói trầm thấp, chất giọng như kim loại đầy cuốn hút.
“Được, dùng xong… tôi sẽ đi.” Căn hộ nhỏ chỉ khoảng chín mươi mét vuông, ba phòng ngủ một phòng khách, ấm cúng mà đơn giản.
Từ cửa đến phòng tắm chỉ vài bước chân, nhưng Lộc Nhung cảm thấy xa lạ một cách kỳ lạ, từng bước đều khó khăn.
Cô hối hận, việc để người đàn ông vào nhà không phải là quyết định đúng.
“Dùng xong… anh đi.” Những lời giống hệt nhau, qua miệng anh lại trở nên đầy ám muội.
Cố gắng không nhìn sang, Lộc Nhung ép mình không để ý đến phần dưới của anh.
Dù đã mặc chỉnh tề, vải dày che kín, nhưng chỗ ấy vẫn nhô lên rõ ràng, càng muốn che giấu càng lộ.
Anh có làm gì trong phòng tắm không?
Mắt mở to, Lộc Nhung bước chân rối loạn, trông thật lúng túng.
Mỗi lần như thế, Tần Bắc Phong lại bị sự vụng về của cô làm cho thú vị, thích thú đến lạ.
“Lạc đường à?” Lộc Nhung chỉ biết im lặng.
Dù hối hận, cô vẫn không đủ can đảm để đuổi anh đi.
Cô nhỏ giọng giải thích về vấn đề của phòng tắm, đã cũ kỹ nên nước nóng đôi khi chuyển thành nước lạnh, chờ một chút là được.
“Nếu nước lạnh chảy ra thì nhớ lùi lại.” “Nước nóng không nên vặn quá cao, sẽ bị bỏng.” “Nếu cảm thấy ngột ngạt có thể bật quạt thông gió.” “Đây là khăn tắm mới, dép có thể dùng của tôi… nếu không vừa thì phải cẩn thận kẻo trượt ngã.” Cứ nói rồi không ngừng lại được, Lộc Nhung lẩm bẩm mãi, miệng không ngừng nhắc nhở.
Trước đây anh chỉ quen với những người đàn ông mạnh mẽ, không đánh nhau thì cũng chả ai nói năng nhẹ nhàng như thế này.
Tần Bắc Phong cảm thấy khá lạ lùng, đồng thời phía dưới lại càng cứng hơn.
Anh nhận ra ánh mắt lén lút của cô, nhưng một thợ săn giỏi sẽ không hành động hấp tấp, quá trình kiên nhẫn chờ đợi cũng là một thú vui.
Từng bước một, nuốt trọn con mồi vào bụng.
Sau khi Lộc Nhung dặn dò xong, cô lướt qua anh ra khỏi phòng tắm, thì thầm thêm một câu nhỏ xíu “Không được làm chuyện gì kỳ lạ.” Chết rồi, lỡ nói ra mất rồi Lộc Nhung đỏ bừng mặt, tay vội vã xua đi phủ nhận “Không phải, không phải…” Đôi tay cô vung vẩy, vô tình khiến hai bầu ngực nảy lên, trắng nõn mềm mại gần như chạm vào đôi mắt đen sẫm của anh.
Tần Bắc Phong nghiến răng, bước thêm một bước, chặn đứng hành động của cô “Không phải cái gì?” “Chuyện kỳ lạ là chuyện gì?” Hai câu hỏi liên tiếp với hơi thở nóng bỏng phả lên má khiến Lộc Nhung run rẩy đến mức đôi chân mềm nhũn.
“Tôi…” Cô chuẩn bị bật khóc, tất cả đã sẵn sàng, chỉ chờ… “Lộc Nhung Cậu dậy chưa ” Giọng nói tràn đầy năng lượng của Triệu Tinh Tinh vang lên theo cánh cửa mở “Tớ quay lại lấy đồ.” Cô ấy nhận ra cửa phòng tắm đang đóng, tiếng nước chảy ra từ bên trong “Cậu đang tắm à, nhớ dùng loại sữa tắm tớ giới thiệu nhé, mùi sữa ong chúa mịn màng thơm lắm, da nhạy cảm cũng dùng được ” Triệu Tinh Tinh vội vã trở về, rồi lại vội vã rời đi, không để lại chút dấu vết nào.
Hoàn toàn không biết rằng lúc này tim Lộc Nhung trong phòng tắm đã đập loạn lên, như ngừng lại.
Vì sợ bị phát hiện, cô hoảng loạn kéo mạnh người đàn ông vào phòng tắm,