Chương 28
tay kia tự nhiên bịt lấy miệng anh để ngăn tiếng động.
Kéo anh vào đã tiêu hao hết sức lực của Lộc Nhung, cô kiễng chân, áp sát vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Phòng tắm chật chội không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Nhận ra mình vừa làm điều gì xấu hổ, cô chưa kịp buông tay, lòng bàn tay nóng rực.
“Đừng động đậy.” Tần Bắc Phong nhấc tay ôm lấy eo cô.
Thân thể vừa tách ra vài ly lại đụng mạnh vào nhau, một vật cứng nặng nề chèn ép vào giữa hai chân, suýt nữa xuyên qua, sau đó giống như một vật cùn va vào bụng dưới mềm mại khiến cô tê dại.
Lộc Nhung biết rõ đó là gì, cô bật khóc muốn chạy, nhưng hàng mi đã đẫm nước mắt.
Phản ứng này nằm trong dự đoán, Tần Bắc Phong không vội vàng, từ từ nắm lấy tay cô, mạnh mẽ kéo xuống “Giúp tôi làm cho xong.” Người đàn ông cao lớn đang nửa ôm nửa kéo, cằm tựa lên đỉnh đầu cô gái, hơi thở thoáng qua từng sợi tóc, lan tỏa trên trán cô.
Lộc Nhung sợ hãi đến mức đầu óc trống rỗng, bàn tay không bị nắm lấy theo phản xạ kháng cự.
Cô quá yếu ớt, ngay cả sự chống cự cũng mềm mại như không xương, tay nhẹ nhàng ấn vào ngực rắn chắc của anh.
Sự phản kháng yếu ớt này chỉ càng khơi dậy ham muốn kiểm soát đen tối bên trong Tần Bắc Phong.
Anh cắn chặt răng, không để cảm giác này lấn át mình.
Trước khi những âm thanh ú ớ của cô biến thành lời thực, anh đã kịp lên tiếng “Em có thể từ chối anh.” “Ép buộc phụ nữ sẽ bị bắt giam đấy.” Giọng nói anh mang theo chút giễu cợt, nhưng lại rất nghiêm túc.
Trong tầm nhìn của Lộc Nhung, cô thấy yết hầu anh khẽ di chuyển, tựa như một mồi câu nổi trên mặt nước.
“Tôi…” Cô cố mở miệng, giọng mềm mại gần như trở thành tiếng rên.
Cô nên từ chối, làm sao có thể làm chuyện đó với một người đàn ông mới quen không lâu?
Lộc Nhung tự nhắc nhở, nhưng cơ thể cô lại không nghe lời, chúng nó mềm nhũn đi.
Dù không nhìn thấy nhưng Tần Bắc Phong cũng đoán được ánh mắt cô lúc này, lo lắng, sợ hãi, ướt át, ngập nước.
“Muốn từ chối hay…” Anh nói, tay nắm lấy tay cô, dừng lại trước mục tiêu, khẽ kéo sợi dây buộc quần.
Có lẽ anh nên hôn cô, trước khi hai người làm chuyện này thường thì người ta sẽ hôn nhau để khơi gợi cảm xúc.
Nhưng tiếc thay, cô gái này lại quá thấp so với anh.
Giọng nói trầm ấm của Tần Bắc Phong bất ngờ pha chút khó xử, anh khẽ thở dài “Giúp anh với.” “Cứng quá, khó chịu lắm.” Cằm anh áp vào tóc cô, giả vờ như môi lưỡi, nhẹ nhàng cọ xát.
Thật quá đáng.
Lộc Nhung đã không tỉnh táo lại càng trở nên mơ hồ, bụng cô co thắt, mọi sức lực dường như tan biến theo những cái cọ nhẹ nhàng của anh.
Cô yếu đuối nằm trong vòng tay anh, khó khăn nói ra “Tôi không biết…” Không biết, chứ không phải là không muốn.
Tần Bắc Phong hiểu rõ hàm ý, anh khẽ cười dụ dỗ “Anh cũng không biết.” “Cùng học nhé.” Quần ngoài bị kéo ra, để lộ chiếc quần lót màu đen tuyền, bên trong là vật thể đỏ rực.
Màu đỏ và đen đối lập, đập thẳng vào mắt cô.
Dù nhìn bao nhiêu lần, Lộc Nhung vẫn thấy bộ phận của anh thật to lớn đáng sợ, thân côn thô kệch hơi cong, đầu nhẵn tròn, những giọt dịch chảy ra khiến nó bóng loáng, đầy đe dọa.
Xấu hổ quá nên Lộc Nhung quay mặt đi, cô