Chương 8
Trì Dao thả lỏng lại tiếp tục vang lên, thậm chí còn dồn dập hơn trước.
Trì Dao âm thầm kêu không ổn, cô lười che giấu, bước chân phải chạy về hướng quán đồ nướng.
" Chị ơi.
" Trì Dao kịp thời dừng lại, tiếng dây đàn căng chặt trong lòng đứt phựt một tiếng.
Trước đó không lâu cô mới nghe qua thanh âm này, nhưng chưa bao giờ cảm thấy dễ nghe như hiện tại.
Trì Dao quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy người đàn ông xa lạ đang thay đổi phương hướng, đè thấp mũ, bỏ lỡ hình ảnh Giang Diễm.
Ánh mắt Giang Diễm hung ác nham hiểm nhìn theo bóng dáng người vừa rời đi, chân mày nhíu chặt, không biết đang nghĩ gì.
" Giang Diễm." Giang Diễm giật mình, dòng suy nghĩ bị cắt đứt bởi tiếng nói của Trì Dao, hắn không nhìn theo người đàn ông mà nhìn về phía cô.
Chỉ thấy Trì Dao mệt mỏi ngồi xổm một chỗ, vẫy tay với hắn, "Lại đây đỡ chị một chút, chân chị giờ mềm nhũn, đứng dậy không nổi." Giang Diễm "......" Quán nướng bên kia mới khai trương đã cực kì náo nhiệt nhưng Trì Dao lại không đến đây để ăn.
Cô tìm một cái ghế đá gần đó ngồi xuống, gió đêm nhẹ nhàng thổi đến làm Trì Dao có chút thanh tỉnh, thấy Giang Diễm sau khi đỡ mình lên còn đứng ở một bên liền vỗ vỗ vị trí bên cạnh, nói "Ngồi đi." Không giống với Trì Thừa hay ồn ào, Giang Diễm ít nói đến đáng thương.
Vừa rồi cô cảm ơn hắn, hắn cũng chỉ nói bản thân vừa khéo đi ngang qua, không hề có ý tranh công, tuy rằng hắn xác thật chỉ gọi một tiếng " Chị ơi ", nhưng đối với Trì Dao lúc đó như vậy cũng đủ rồi.
So với người xa lạ, hắn còn được gắn mác " Em trai hàng xóm", có thể cho cô đủ cảm giác an toàn.
Giang Diễm vân vê ngón tay, nghe lời ngồi xuống.
Hắn hỏi " Người đàn ông vừa rồi cô có ấn tượng gì không ?" Trì Dao lắc đầu, "Không có ấn tượng gì cả." " Có lẽ hắn đã đợi ở đây được một khoảng thời gian, cô......" Giang Diễm ho khan một tiếng, " Mấy ngày nay cô chú ý một chút, tốt nhất đừng ra ngoài chạy bộ." Sau lưng Trì Dao bỗng ớn lạnh " Ý cậu là hắn theo dõi tôi?" " Tôi không chắc lắm.
Nhưng cô chỉ có một mình, vẫn nên cẩn thận thì hơn." Giọng nói của chàng trai trầm thấp đầy bình tĩnh lại khiến Trì Dao nghe đến nổi da gà, cô yên lặng kéo áo khoác lên, nhìn về phía Giang Diễm.
Trên người hắn có mùi xà phòng thoang thoảng, áo hoodie to, rộng màu trắng làm mặt hắn càng thêm nhỏ, ánh đèn đường hắt lên mặt đủ để người đối diện nhìn rõ từng sợi lông tơ nhỏ.
Cô hơi nheo mắt lại " Cậu vừa mới nói là cậu đi ngang qua?" " Ừm.
" Giang Diễm thẳng thắn nói " Tôi ra ngoài tản bộ.
Nhìn thấy người nọ đi theo cô, cảm thấy có chút bất thường nên mới gọi cô một tiếng." " Cậu gọi tôi là chị." Trì Dao nói.
Hô hấp Giang Diễm cứng lại, lỗ tai đỏ lên, " Thật xin lỗi." " Việc này có gì mà phải xin lỗi, tôi vốn dĩ lớn tuổi hơn cậu mà." Qua tuổi 24, khái niệm tuổi tác của Trì Dao càng thêm đơn giản, vĩnh viễn dừng lại ở tuổi hai mươi.
Cho dù về mặt sinh lý có thay đổi như thế nào thì tâm hồn luôn tươi trẻ như hồi đôi mươi.
Hơn nữa, Trì Thừa gọi cô là chị suốt hai mươi mấy năm, cô cũng sớm quen với cách xưng hô này.
Lòng yêu cái đẹp