Chương 9
ai mà chẳng có, nếu đối tượng nói chuyện với cô có cảnh đẹp ý vui như Giang Diễm, cô chắc chắn không lỗ.
" Nói thế nào, hôm nay cũng cảm ơn cậu," Trì Dao chống đầu gối đứng lên " Cậu có muốn ăn gì không?
Tôi mời cậụ " Nghe vậy, Giang Diễm ngước mắt, lúc này mới dám nhìn thẳng vào cô.
"Hiện tại không có." Hắn nói.
Câu trả lời này của hắn rất thú vị, Trì Dao cười " Vậy chờ tới khi muốn ăn gì thì nói cho tôi nhé " Giang Diễm chần chờ một lát, lại hỏi " Làm sao để nói cho cô biết ?" Trì Dao nhướng mày, định nói bọn họ ở đối diện nhau, ấn chuông cửa một cái còn không được sao, nhưng nghĩ lại, sau cùng vẫn nên trao đổi phương thức liên hệ với hắn.
Hai người cùng nhau trở về tiểu khụ Giang Diễm tuy ít nói nhưng hỏi gì đáp nấy.
Khi vào trong thang máy, Trì Dao giải thích cho hắn biết nguyên nhân cô biết tên cậu, lúc đó không thể không nhắc tới Trương Nhất Minh, Giang Diễm trầm mặc, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi " Cô cùng thầy Trương......" "Xem như..." Trì Dao châm chước " Bạn bè đi." Giang Diễm dường như không vừa lòng với đáp án này.
Hắn không lên tiếng nữa, môi mím thành một đường thẳng, không còn vẻ nội liễm, dễ gần nữa mà trở nên lãnh đạm, xa cách.
Trì Dao đứng bên cạnh hắn, trong đầu mờ mịt.
Tâm tư thanh niên hiện tại đều khó đoán như thế sao?
Chờ đến khi ra khỏi thang máy, cô đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, gọi Giang Diễm lại.
"Đúng rồi, tôi còn chưa nói cho cậu tên của tôi." Giang Diễm quay đầụ Cô nhếch miệng cười " Tôi tên Trì Dao, nhưng mà cậu gọi tôi là chị cũng được, tôi không ngại." Có tiện nghi không chiếm mới là đồ ngốc Giang Diễm bình tĩnh nhìn cô hai giây.
" Được, Trì Dao." Trì Dao "......" Khi đến tuần trực, Trì Dao trực trong bệnh viện một ngày.
Trương Nhất Minh có gọi điện thoại tới cho cô, ban ngày cô thấy nhưng không trả lời, chờ đến buổi tối hắn gọi lại cũng mặc kệ.
Trong nháy mắt thời gian nghỉ ngơi sắp hết, Trì Dao bất giác mở khung tin nhắn của mình cùng Trương Nhất Minh.
Mấy ngày nay, đa phần đều do Trương Nhất Minh chủ động tìm cô, cô rất ít khi trả lời.
Từ lúc bắt đầu mỗi ngày ba lần, đến bây giờ một ngày một lần, như vậy cũng đủ nhìn ra sự thay đổi trong thái độ của hắn đối với cô.
Trì Dao biết bản thân cũng có vấn đề.
Không có người nào cam lòng mặt nóng dán mông lạnh .
Mặt nóng dán mông lạnh Đối với Trương Nhất Minh, cô cũng không áy náy quá nhiềụ Có lẽ do cô vốn không tim không phổi, gặp được người không gợi lên được hứng thú của mình, chẳng sợ đối phương nhiệt tình đến mấy, cô đều không để vào mắt.
Thoát khỏi khung thoại, Trì Dao vuốt xuống, nhìn thấy tên Giang Diễm liền dừng lại.
Mấy ngày nay Giang Diễm không tìm đến cô.
Có phải hắn vẫn đang ngượng ngùng không ?
Trì Dao không thích thiếu nỡ người khác.
Cô tắt điện thoại, lấy bánh cookie từ trong tủ bát ra.
Đây là bánh cô nướng tối hôm qua.
Trì Dao vốn là trạch nữ , ngày thường rảnh rỗi cô sẽ ở nhà làm chút đồ ăn vặt, sau đó lại mang lên bệnh viện ăn cho đỡ thèm.
Mọi người trong phòng đều rất thích ăn, Diêu Mẫn Mẫn cũng là một trong số đó.
Trạch nữ chỉ những cô gái sống tách biệt với xã hội, thích ru rú trong nhà, lẩn trốn mọi thứ quanh mình