Chương 7
đám đàn ông.
An Dĩ Phong cứ nghĩ đến nơi đó lại thấy đau đầụ Những ánh đèn mờ càng chuyển động càng khiến người ta chóng mặt.
Mùi son phấn nồng nặc của những cô gái trộn lẫn với mùi cơ thể của đàn ông, ngửi mà buồn nôn.
Đáng sợ nhất là khi những cô gái ấy lại nhìn thấy hắn là bổ nhào đến, sờ mó khắp người, rồi những thân hình đầy thịt đó đè lên người hắn, còn kinh khủng hơn cả bị người ta chém.
Cái “thiên đường” này có lẽ không phải dành cho những anh chàng đẹp trai, một khi phụ nữ đã “háo sắc” thì còn đáng sợ hơn cả đàn ông.
Một hôm, khi trời nhá nhem, họ nhận được điện thoại của anh cả Lôi và nhanh chóng đến hộp đêm.
An Dĩ Phong vừa mới thích nghi với ánh đèn trong đó thì có vài vũ nữ đi đến.
Theo phản xạ, hắn định chạy ngay ra ngoài, nhưng hắn tự nhủ, dù sao cũng là một thằng đàn ông, phải bình tĩnh Thế là hắn nhanh nhẹn đứng nấp đằng sau Hàn Trạc Thần, nói nhỏ “Cô gái kia trông cũng được, em không tranh với anh đâu ” Nói xong, hắn liền đẩy Hàn Trạc Thần lên trước rồi nhanh chóng chạy vào phòng.
Năm phút sau, Hàn Trạc Thần chỉnh lại quần áo và bước vào phòng, vẫn giữ nét mặt ấy, chỉ có điều trán đẫm mồ hôi.
Anh cả Lôi nhìn hai người họ, cười sảng khoái “Hai đứa mày thật là xấu mặt, để mấy đứa con gái đó làm cho toát hết cả mồ hôi hột thế kia.” Hàn Trạc Thần ngồi xuống bên cạnh An Dĩ Phong, mặt tỉnh bơ, đá vào chân hắn.
Lực đá không mạnh, chỉ là muốn thể hiện sự không vừa ý mà thôi.
Anh cả Lôi vừa cười vừa chỉ vào hai cô gái bên cạnh “Trình độ lên giường của hai đứa này cũng khá đấy, tí nữa tao sẽ bảo hai đứa nó dạy cho chúng mày biết thế nào là cực lạc chốn nhân gian.” Hai cô gái nghe thấy vậy thì cười tươi như hoa.
An Dĩ Phong đổ mồ hôi lạnh “Đại ca, anh tha cho em ” An Dĩ Phong lắc đầu dứt khoát, liếc nhìn Hàn Trạc Thần, hắn đang mân mê điếu thuốc, mặc dù không từ chối, nhưng vẻ mặt không giấu được sự bất mãn.
Thời gian quen biết Hàn Trạc Thần cũng không phải là ngắn, nhưng An Dĩ Phong không thể hiểu tại sao Hàn Trạc Thần luôn phải che giấu sự bất mãn của mình.
Không thích hút thuốc, không thích đàn bà, ghét đánh bạc và rượu mạnh, ghét việc chém giết, nhưng điều này không có gì to tát, cũng chẳng có ai bắt ép, nhưng tại sao Hàn Trạc Thần cứ phải giả vờ là thích?
“Phong…” Anh cả Lôi cười to, đùa hắn.
“Tao thấy thường ngày mày rất đàn ông, sao gặp phụ nữ lại kém cỏi thế?” “Đám người ấy cũng gọi là phụ nữ sao?” An Dĩ Phong than thở.
“Cô nào cũng như sói dữ ấy, chỉ muốn xông vào ăn thịt em ” Đám tay chân xung quanh cười phá lên.
An Dĩ Phong hoàn toàn không để ý, thản nhiên nói “Cười cái gì?
Làm sao bọn mày hiểu được nỗi khổ của những anh chàng đẹp trai chứ…” Nói rồi hắn huých huých khuỷu tay vào Hàn Trạc Thần đang trầm tư bên cạnh.
“Đúng không, anh Thần?” Hàn Trạc Thần lắc đầu, trả lời rất nghiêm túc “Anh không đẹp trai, không hiểu được ” Mọi người lại cười phá lên.
Một tên đàn em bỗng hét lên như ngộ ra điều gì “À, em biết rồi… anh Phong thích kiểu con gái như nai tơ cơ, tốt nhất là cứ để anh ấy “thú tính bộc phát”, tự vồ lấy và chén người ta ” “Ấy Nói có