Chương 8
lý đấy ” An Dĩ Phong dựa vào chiếc sofa và tưởng tượng một cô gái có mái tóc dài mượt mà, khuôn mặt xinh xắn, thuần khiết, cười thẹn thùng, nghe thấy hắn nói hơi quá đáng một chút là mặt đỏ bừng như trái đào mật… Chỉ mới nghĩ đến thôi hắn đã muốn “phạm tội” rồi.
“Anh Phong, anh đang nghĩ gì thế?
Nghĩ gì mà cười ngây ngất thế?” “Con gái nhà lành ” Tiếng cười lại vang khắp phòng, vọng ra cả hành lang.
…..
Họ đang cười vui vẻ thì bỗng cửa mở toang, một người đàn ông hơi thấp, nặng nề bước vào.
Vừa bước vào hắn liền nở nụ cười “Anh cả Lôi, lâu lắm không gắp” “Anh Báo… lâu rồi không gặp ” Anh cả Lôi đứng dậy nghênh tiếp.
Báo vừa cười vừa bước đến, ôm cả anh Lôi rất thân mật.
“Nghe nói là anh phát tài rồi?” “Đâu có Đủ nuôi sống anh em thôi ” Họ cùng ngồi xuống.
Báo liếc mắt nhìn An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần, nói mát “Ồ Ở đâu ra hai trai đẹp thế này… Lẽ nào anh cũng theo trào lưu nuôi trai bao sao?” “Hai người anh em đắc lực của tôi đấy…” Nghe thấy thế, tay An Dĩ Phong đang cầm chai rượu bỗng nắm chặt, Hàn Trạc Thần lập tức nắm lấy tay hắn, ghé vào tai hắn nói nhỏ “Muốn ra tay, đợi lát nữa tìm chỗ không có người.” “Không ai nhìn thấy thì em đánh hắn có ý nghĩa gì chứ?” Hàn Trạc Thần buông tay, kéo vai An Dĩ Phong, cười nói “Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.” “Trí nhớ của em không tốt ” “Không sao.” Khóe miệng Hàn Trạc Thần cong lên.
“Trí nhớ của anh tốt ” ….
An Dĩ Phong buông chai rượụ Một tên thuộc hạ của Báo chỉ vào Hàn Trạc Thần, nói “Anh Báo, anh nhìn thằng kia xem, có phải là hơi giống Tiểu Hàn không?” A Báo ngẩng lên nhìn, vẻ mặt dửng dưng, rõ ràng đã quên mất Tiểu Hàn là ai.
Anh cả Lôi cũng liếc nhìn, sắc mặt không hề biến đổi, khoác vai Báo, nói “Nào, anh em mình lâu lắm mới có dịp hội ngộ, tối nay phải uống thật say.
Mọi người cứ uống thoải mái, tôi mời…” Rượu càng uống càng hưng phấn, người đẹp hát càng lúc càng say lòng người… Hàn Trạc Thần đến ngồi cạnh tên thuộc hạ chừng ngoài bốn mươi vừa lên tiếng lúc nãy, vui vẻ bắt chuyện “Chào Xưng hô thế nào nhỉ?” “Anh Cường.” “Anh chính là anh Cường?” Hàn Trạc Thần rót một cốc rượu đưa cho hắn ta.
“Em nghe tên anh đã lâu rồi, nghe nói anh gia nhập xã hội đen đã hơn hai mươi năm, mọi người đều nói anh là người có nghĩa khí nhất.” “Vậy sao?” “Vâng Chẳng ai là không biết chuyện anh Cường.” “Tao đây chẳng có ưu điểm gì, chỉ có mỗi nghĩa khí thôi…” Cường đã ngà ngà say, bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về quá khứ huy hoàng của hắn ta.
Hàn Trạc Thần nhẫn nại nghe hắn ta kể chuyện hơn một tiếng đồng hồ, uống với hắn ta đến nửa chai rượu, rồi vờ hỏi vu vơ “Vừa rồi anh nói em giống một người, em và người ấy rất giống nhau sao?” “Mày rất giống một người anh em trước kia của tao.” “Khi nào rảnh rỗi cho em gặp mặt cái nhé ” “Mẹ kiếp, nó đi gặp Diêm Vương từ lâu rồi.” Cường đã chuếnh choáng, tiếp tục cạn chén.
“Người đó… sao lại chết?” “Ôi ” Hắn thở dài và nhớ lại.
“Tiểu Hàn rất có nghĩa khí, cũng là người tốt, chỉ mỗi cái thích đánh bạc, một khi đã đánh thì không để ý tới bất cứ cái gì, vay tiền lãi suất cao cũng chơi, suốt ngày bị người ta đến đòi tiền, anh