Chương 10
đường của đội mình lao thẳng vào hiện trường hỏa hoạn.
Lúc Hứa Thấm chạy đến, chỉ còn thấy bóng lưng Tống Diệm thấp thoáng rồi khuất sau màn khói lửa mịt mùng.
Những đường kẻ vàng dạ quang trên áo anh lóe sáng giữa đám khói đen rồi chìm nghỉm.
Nhiệt độ hầm hập, khói hun lửa đốt.
Hứa Thấm che mũi ho khù khụ, lùi lại chừng mười mấy mét.
Mặt cô bị hơi nóng hun đến đau rát, không biết mấy người lính cứu hỏa đi vào trong đám lửa kia sẽ còn ra sao nữa.
Họ vừa đi vào không lâu, một tiếng nổ rền vang bỗng dội tới.
Chỉ đạo viên Sách Tuấn vội vớ lấy bộ đàm “Tống Diệm Tống Diệm Tình hình thế nào?” Bộ đàm vang lên tiếng rè rè rồi truyền đến tiếng cười thản nhiên “Bình gas nhà nào đó nổ thôi.
Sao thế?
Sợ tôi ngỏm à?” Sách Tuấn nghẹn lời “Thằng quỷ Cậu nghiêm túc một chút cho tôi.” “Cúp đây.” Tiếng đáp gọn lỏn rồi tắt ngúm.
“Không có lệnh, không được đi vào nhà ” Tống Diệm hô lớn, tuần tự chỉ huy đội viên dập lửa.
Mấy người lính cứu hỏa chia nhau ra chạy đến các ngõ nhỏ quanh co, dùng bình xịt vào đám cháy.
Trước biển lửa mênh mông, mọi người tận lực tạo thành một vành đai phong tỏa, ngăn không cho thế lửa lan rộng.
Đúng lúc này, loáng thoáng có tiếng một thanh niên gào khóc “Cứu tôi với ” Tống Diệm là người đầu tiên nghe thấy.
Anh giơ tay lên ra hiệu, mấy người xung quanh dừng lại, cùng nín thở dóng tai lên nghe ngóng, phán đoán phương hướng nạn nhân trong tiếng lửa nổ lốp đốp.
Giọng nói kia dần rõ ràng hơn “Cứu với Có ai không?
Cứu với ” “Mẹ kiếp ” Tống Diệm mắng một câu, lại quát “Toàn bộ ngẩng đầu lên, tìm kỹ cho tôi.” Dương Trì phát hiện ra trước tiên “Đây rồi ” Tống Diệm cáu ầm lên “Mẹ nó, là ở hướng quái nào?” Dương Trì hô lớn “Mười một giờ.” Một thanh niên đang tựa vào cửa sổ chống trộm tầng ba, thều thào kêu cứụ Cậu ta vừa thấy Tống Diệm liền gào khóc “Cứu… cứu tôi Xin hãy cứu tôi với ” Tiểu Cát chạy đến “Đội trưởng Tống, tôi và Giang Nghị sẽ đi vào cứu người.” Tống Diệm quét mắt nhìn tổng thể tòa nhà kia, phán đoán “Không được.
Tòa nhà này được chia thành các phòng nhỏ để cho thuê, nếu mỗi hộ thuê đều có một bình gas thì cậu có mười cái mạng cũng không trở về được đâụ” Đang nói thì một trận gió cuốn qua, luồng khói cuộn trào như mây đen ùa ra từ cửa sổ, người trên lầu không còn động tĩnh gì nữa.
Tống Diệm lập tức cởi đồ phòng hộ, cả người mướt mồ hôi nhưng khí nóng lập tức khiến mồ hôi trên người anh bốc hơi hết.
Giang Nghị kinh hãi “Đội trưởng Tống, lần trước anh cởi đồ phòng hộ đã bị xử phạt rồi đấy.” Tống Diệm liếc nhìn cậu ta “Nơi này chỉ có mấy người chúng ta, ai trong bọn cậu dám nói ra, hả?” Mọi người đều im bặt.
Tống Diệm tay không bám lấy đường ống thoát nước dọc trên tường, chỉ vài ba cú đạp đã trèo lên đến tầng ba, nhìn vào trong thì thấy người thanh niên kia đã ngất lịm.
Cửa sổ chống trộm nóng bỏng tay, nhưng anh vẫn nắm lấy, ra sức giật.
Anh vắt vẻo ngoài bờ tường, một chân đạp lên gờ đặt máy điều hòa, một chân bám lấy đường ống nước, cúi đầu xuống hô “Dây ” Tiểu Cát lần lượt ném hai sợi dây thừng lên, Tống Diệm buộc chặt vào cửa sổ chống trộm “Được rồi ” Bảy tám người lính cứu hỏa bên dưới gồng sức kéo đầu dây còn lại