Chương 11
“Một, hai, ba ” Khung cửa sổ chống trộm rơi ầm xuống.
Tống Diệm lập tức xoay người tránh né, giẫm lên mái hiên che mưa của nhà kế bên.
Sau đó, anh đạp chân lên vách tường, mượn lực tung mình nhảy vào tầng ba.
Nhiệt độ khiến căn nhà nóng hầm hập như một cái lồng hấp, khói đen ngập ngụa.
Anh nheo mắt lại, cấp tốc quấn sợi dây vào eo người thanh niên, đầu còn lại buộc vào góc cửa sổ, chuyển cậu ta xuống dưới.
Dương Trì tiếp được người thanh niên kia, lập tức cõng ra ngoài.
Thời điểm Tống Diệm vừa định tung mình xuống lầu thì ngọn lửa đã giương nanh múa vuốt, lướt qua cánh cửa bị đốt rụi hoàn toàn, lan vào gian phòng đơn chật hẹt.
Tống Diệm nhìn bình gas nơi góc phòng, quát với đám người bên dưới “Mau tránh ra ” Anh tung mình nhảy xuống lan can, bắt lấy sợi dây, thoăn thoắt trượt xuống.
Cùng lúc đó, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.
Thủy tinh, nhôm hợp kim, vách tường, ván gỗ… toàn bộ đều bị nổ văng ra ngoài.
Cửa sổ cũng nổ tung, Tống Diệm rơi xuống.
Những tiếng nổ cứ thế rền vang liên tiếp trong đám cháy, cột khói ngớt dần, số đông lính cứu hỏa đeo bình chữa cháy vội vã chạy vào giúp đỡ.
Bỗng có người lính cứu hỏa cõng một thanh niên lao ngược ra “Bác sĩ ở đâu?
Ai biết cấp cứu?” Hứa Thấm rảo bước chạy đến “Tôi ” Dương Trì mặt mày đen nhẻm, ngẩng đầu lên thấy Hứa Thấm thì chợt sửng sốt.
Hứa Thấm cũng nhận ra cậu ta, nhưng không rảnh để ý làm gì.
“Còn không mau thả người xuống ” Dương Trì lập tức đặt người kia xuống đất.
Hứa Thấm vội vã kiểm tra đồng tử và động mạch cổ của nạn nhân “Ngạt thở rồi.” Cô nâng cằm cậu ta lên, lấy bông gòn ra khỏi mũi rồi cạy miệng cậu ta, lôi miếng khăn lông ra, sau đó xé cổ áo sơ mi của cậu ta, bình tĩnh nói “Nơi này giao cho tôi.
Cậu cứ đi đi ” Dương Trì thoáng chần chừ giây lát rồi xông thẳng vào đám cháy.
Hứa Thấm quỳ trên mặt đất, hô hấp nhân tạo, ép tim ngoài lồng ngực và vỗ phối cho cậu thanh niên bị hôn mê.
Mãi cho đến khi mấy y tá, bác sĩ đồng nghiệp chạy đến, cô mới giao cậu ta cho bọn họ.
Lúc này, ngọn lửa đã được khống chế, nhóm Tống Diệm hối hả chạy ra ngoài.
Nhìn ai cũng vô cùng nhếch nhác, quần áo và mặt mũi đen sì vì tro bụi.
Hứa Thấm đứng ven đường nhìn chằm chằm Tống Diệm.
Bất chợt, ánh mắt anh cũng quét sang đây, chớp nhoáng giao với tầm mắt cô rồi lại hờ hững dời đi, không buồn lưu lại dù chỉ một khắc.
Một tốp lính cứu hỏa khác lại chạy vào kiểm tra để ngăn ngừa các điểm cháy âm ỉ.
Nhóm xông vào khi nãy giờ trở ra thì đứng túm tụm bên cạnh tường hoặc dựa vào xe cứu hỏa nghỉ ngơi.
Người còn sức thì lấy nước xối vào mặt, người mệt thì nằm lăn ra đất ngủ.
Tống Diệm ngồi bệt dưới đất, lưng dựa vào cột điện, ngửa đầu tu nước.
Mặt đất đầy nước bùn lênh láng nhưng anh chẳng buồn bận tâm.
Dù sao quần áo trên người cũng đã bẩn thỉu đến mức không còn ra hình dáng gì nữa rồi, có khác gì vừa trèo ra khỏi đống than đá hoặc giống như vừa bị cả mấy trăm người đánh đạp túi bụi đâụ Nhưng mà… trông vẫn nam tính quá.
Hứa Thấm đứng ở ngã tư hình răng cưa cũng không sạch sẽ gì hơn.
Cô cứ nhìn trân trân vào Tống Diệm giữa đám lính cứu hỏa không ngừng qua lại và những vòi