Chương 18
nhớ nhung.
Đợi công việc của con bớt bận rộn hơn, nhớ phải về thăm ba mẹ, rồi cũng đi thăm bọn họ.” Lúc mới cúp điện thoại, TV bị tắt tiếng đang phát tin tức, chú thích bên dưới ghi rõ Sự kiện ra mắt sản phẩm mới của tập đoàn trang sức Lan Tỉ, cô Trang Diệc Tình, Phó chủ tịch của Tập đoàn, đã có bài phát biểu tại buổi ra mắt Nhìn người phụ nữ rạng rỡ trên màn hình, bàn tay trái của Triệu Ngu siết chặt nắm tay hơn, móng tay cô cắm sâu vào lòng bàn tay.
Một lúc sau, cô từ từ buông tay, nhấc điện thoại lên và quay số lần nữa.
“Đã xác định được ngày về nước của chồng chưa cưới của Trang Diệc Tình chưa?” “Xác định rồi, là ngày mốt.” “Chắc chắn không?” “Chắc chắn, tôi đã lấy được thông tin lịch trình của anh ta, thông tin vé máy bay sẽ được gửi đến hộp thư của cô ngay lập tức.” “Được.” “À còn nữa, tình hình mới nhất về trợ lý Kỷ của chủ tịch Lan Tỉ đã tìm thấy, sắp xếp lại một chút là có thể gửi cho cô được.” “Một lúc nữa tiền chuyển vào tài khoản của anh, hãy ghi nhớ thỏa thuận giữa chúng ta.” “Yên tâm, nghề này của chúng tôi, mạng có thể mất nhưng uy tín thì không thể.” “Ba tiếng nữa tôi sẽ đến Đông Hải, cậu có đến sân bay đón tôi không?” Váy hai dây màu đen lộ vai, giày cao gót đỏ, thân hình gợi cảm, dáng đi thẳng tắp cùng với giọng nói quyến rũ, Triệu Ngu vừa bước vào phòng chờ VIP liền ngay lập tức hấp dẫn không ít ánh nhìn.
Cô xem như không thấy, tiếp tục nói chuyện điện thoại “Đừng nói nữa, tôi đã xem nơi tổ chức hôn lễ một lúc, không có cái nào lọt vào mắt tôi…” Lời còn chưa dứt, cô lại bỗng nhiên nhẹ nhếch khóe môi, ngắt điện thoại, trực tiếp đi thẳng đến sô pha đối diện.
Loại ánh mắt đột nhiên phát hiện con mồi này quá mức trắng trợn, tùy tiện tìm một người trong phòng chờ đều biết cô muốn làm gì, nên khi cô đến gần, chàng trai trẻ trước mặt ngay lập tức đứng dậy ngăn trước cô “Xin lỗi, ông chủ tôi đang làm việc.” Cử chỉ cự tuyệt quen thuộc như vậy, hiển nhiên vị ông chủ kia của hắn cũng thường xuyên bị quấy rầy.
“Thật sao?” Triệu Ngu rũ mắt nhìn người đàn ông vẫn đang nhìn chằm chằm notebook, nhoẻn miệng cười, thân thể chậm rãi dựa sát vào vị thư ký đang ngăn trở cô “ Nhưng tôi không đến tìm ông chủ anh, tôi đến là để tìm anh.” Ngón tay thon dài trắng nõn đặt trên vai hắn ta vuốt ve ái muội, hương nước hoa nhẹ nhàng xông vào mũi, hơi thở ấm áp tất cả đều phun trên mặt hắn ta, nam thư ký trẻ tuổi làm sao có thể chịu được trêu chọc như vậy, hắn ngay lập tức đỏ mặt, sợ đến mức nhanh chóng lùi lại một bước, lắp bắp nói “Tôi… Tôi không quen biết cô.” Giúp ông chủ chặn hoa đào cũng thật ra dáng, đến bản thân mình lại hoảng thành như vậy.
Triệu Ngu nhẹ giọng cười, lại lần nữa rũ mắt nhìn xuống người đàn ông đang ngồi.
Quả nhiên, bởi vì màn trình diễn thất bại của thư ký, người đàn ông rốt cuộc ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái.
Ngay cả khi anh cho người ta cảm giác hào hoa phong nhã, ôn hòa, nho nhã, nhưng một cái liếc mắt lại rõ ràng lộ ra lạnh nhạt và xa cách.
Triệu Ngu hoàn toàn không thèm để ý, từ trong túi xách lấy ra danh thiếp, cúi người chậm rãi nhét nó vào trong túi áo vest của người đàn ông, môi đỏ