Chương 19
khẽ mở “Làm quen một chút?” Theo động tác của cô, trước ngực một mảng lớn phong cảnh cũng từ váy hai dây lộ ra, người đàn ông không thể tránh, miễn cưỡng liếc mắt một cái, ngước mắt nhìn cô chăm chú và khẽ mỉm cười “Không có hứng thú.” “Tôi có hứng thú là được.” Triệu Ngu nhìn thẳng vào anh, cho đến khi danh thiếp được hai ngón tay kẹp lấy hoàn toàn nằm ở trong túi anh, cô mới chậm rãi đứng dậy, đi đến trước mặt thư ký vừa mới phục hồi tinh thần kia “Anh có muốn… Lưu số điện thoại không?” Thư ký mạnh mẽ lắc đầu, lời cự tuyệt còn chưa kịp nói ra thì toàn bộ cơ thể Triệu Ngu đã dán đến, môi đỏ để sát vào cằm hắn ta, lòng bàn tay chậm rãi rút chiếc điện thoại hắn đang nắm trong tay ra.
Cùng một cô gái quyến rũ lại gợi cảm tiếp xúc gần gũi như vậy, nam thư ký đã sớm bị dọa đến hoảng, hoàn toàn không biết nên chống cự như thế nào, Triệu Ngu không chỉ thành công lấy được điện thoại mà còn nắm lấy ngón tay hắn ta để mở khóa.
Sau khi thêm WeChat và số điện thoại của mình, Triệu Ngu mới mỉm cười trả điện thoại di động lại cho hắn “Cảm ơn.
Nếu ông chủ sa thải anh thì nhớ gọi cho tôi, có lẽ tôi có thể đi tìm ông chủ của anh và giúp anh cầu tình.” Mãi đến khi Triệu Ngu đắc ý thoải mái vặn thắt lưng ngồi xuống ghế phía bên kia, nam thư ký mới giật mình kinh hoàng nhìn về phía ông chủ nhà mình, ánh mắt vừa sợ hãi, vừa vô tội lại vừa ủy khuất.
Người đàn ông nhàn nhạt liếc mắt nhìn thư ký, không nói lời nào, tiếp tục nhìn chằm chằm báo cáo trong notebook.
Triệu Ngu ngồi ở chỗ bên kia, vẫn như cũ dùng ánh mắt xem con mồi mà nhìn bóng dáng người đàn ông.
Đó cũng thật sự là con mồi của cô – CEO đương nhiệm của Khoa học kỹ thuật Y Trình, Hứa Thừa Ngôn, là vị hôn phu của Trang Diệc Tình.
Hôm qua cô đã xin nghỉ một ngày với lý do tham gia hôn lễ của một người bạn, cố ý bay đến Bắc thành cũng chính là vì người đàn ông này.
Chỉ là trong lòng người đàn ông này cũng không tồn tại ánh trăng sáng như Tiết Tử Ngang, muốn quyến rũ anh, thật sự là khó khăn không nhỏ.
Khi lên máy bay, Triệu Ngu lại “ngoài ý muốn” phát hiện Hứa Thừa Ngôn và cô đi trên cùng một chuyến bay.
“Thật trùng hợp, tôi xem qua WeChat của anh, anh tên Lư Bân đúng không?” Nhìn ánh mắt tràn đầy bất ngờ của cô, cả khuôn mặt Lư Bân đều tràn ngập cảm giác một lời khó nói hết “Cô… Cô cũng lên chuyến bay này?” “Đúng vậy, xem ra không chỉ cùng chuyến bay, còn cùng khoang hạng nhất, đây gọi là duyên phận.” Khi nói lời này, ánh mắt Triệu Ngu liếc nhìn Hứa Thừa Ngôn bên cạnh Lư Bân, nhưng người đàn ông kia vẫn vô cảm như cũ, không thèm nhìn cô lấy một cái.
“Thư ký Lư, chỗ ngồi của anh ở bên cạnh ông chủ của anh sao?
Tôi có thể đổi chỗ với anh không?” Đối diện với ánh mắt trìu mến của cô, Lư Bân chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nhanh chóng lắc đầu “Không, không phải.” Thật ta hắn ta không hề nói dối, chỗ ngồi của hắn ta và ông chủ cách nhau một lối đi, ngồi bên cạnh Hứa Thừa Ngôn là một ông lão hơn 50 tuổi.
Triệu Ngu đi đến trước mặt ông lão vừa làm nũng lại vừa bán manh “Ông ơi, cháu có thể đổi chỗ ngồi với ông không?
Cháu muốn ngồi