Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

nguồn tiêu thụ tại Đông Nam Á, sau này sẽ trở nên thuận lợi hơn rất nhiềụ Nhẩm tính thời gian, còn chưa tới một tháng nữa Trần Vinh sẽ chính thức thoái vị, Trần Tông Nguyên tiện tay đặt ly rượu trống rỗng lên bàn sau đó đi tắm rửa nghỉ ngơi.
Ngủ đến nửa đêm, chuông cửa đột nhiên vang lên.
Trần Tông Nguyên rời giường với biểu cảm tức giận, khi mở cửa trông thấy A Hải đứng bên ngoài, lông mày của anh ngay lập tức chau lại.
“Xảy ra chuyện gì?” Nếu không phải có chuyện cấp bách, A Hải sẽ không đến quấy rầy anh vào lúc này.
Chẳng lẽ Pany Yathotou đã chết rồi ư?
A Hải thông báo tin tức mới nhận được qua điện thoại với anh “Anh Tông, cô Trần Chi mất tích rồi.” A Hải nhìn vẻ mặt của Trần Tông Nguyên, trước đó anh ta cũng không chắc mình có nên vì chuyện này mà nửa đêm đánh thức anh hay không.
Do đó anh ta đã chần chừ năm phút rồi mới gõ cửa.
Lúc này vẫn không dám chắc liệu Trần Tông Nguyên có nổi giận hay không.
“Vào đi.” Trần Tông Nguyên lấy tay ra khỏi tay nắm cửa.
A Hải đi vào trong phòng, thấy Trần Tông Nguyên châm điếu thuốc, hỏi anh ta “Chuyện xảy ra khi nào?” A Hải thành thật truyền đạt tin tức trong nước truyền đến.
“Ngày hôm qua cô Trần Chi làm xong công việc tình nguyện ở tıểu khu liền cùng mấy bạn học đi chơi, mãi cho đến tối cũng không có tin tức, ông cụ Trần phát hiện bất thường, điều chỉnh camera theo dõi, trên băng ghi hình cho thấy, khoảng chín giờ, cô Trần Chi lên một chiếc xe màu đen, biển số xe đã sớm bị động tay động chân, lúc ấy lại là giờ cao điểm nên việc điều tra vô cùng khó khăn, trước mắt vẫn đang tiến hành truy vết.
Ý của ông cụ Trần là để anh an tâm bàn chuyện làm ăn, chuyện này ông ấy sẽ xử lý.” A Hải vốn cũng không muốn chuyện nhỏ này quấy rầy Trần Tông Nguyên nghỉ ngơi, nhưng Trần Tông Nguyên trước nay luôn phái vệ sĩ âm thầm bảo vệ Trần Chi, điều này chứng minh, đối với chuyện của Trần Chi, anh có vài phần để ý.
Năm đầu tiên đi theo Trần Tông Nguyên, A Hải đã được anh dạy cho một đạo lý, đó là bất kể ai cũng không thể quyết định thay cho Trần Tông Nguyên.
Kể cả Trần Vinh.
Trần Vinh căn dặn không được nói cho Trần Tông Nguyên biết, nếu như anh ta thật sự không nói, chỉ sợ hôm nay sẽ chôn thây ở thủ đô nước Lào.
Bất kể là chuyện lớn hay nhỏ, tất cả đều phải báo cho Trần Tông Nguyên trước tiên.
Đây là nguyên tắc.
Trần Tông Nguyên búng tàn thuốc, không lên tiếng, cũng không nhìn ra được cảm xúc lúc này của anh.
“Chín giờ tối qua mất tích, những người đi theo cô ấy thì sao?” A Hải sững người trong giây lát, giọng nói cũng nhỏ đi “Bọn họ bị mất dấu ạ, hơn nữa còn nghi ngờ cô Trần Chi bị bắt cóc có chủ đích.” “Mất dấu ư?” Trần Tông Nguyên đạp một cước lên bàn trà thủy tinh trước mặt, bàn trà vỡ vụn, âm thanh gần như muốn đâm vỡ màng nhĩ của A Hải.
Lần đầu tiên anh ta thấy Trần Tông Nguyên nổi giận tới như vậy.
Trần Tông Nguyên đứng trước những mảnh vỡ thủy tinh rơi đầy mặt đất, tiện tay ném điếu thuốc trong tay xuống, tàn thuốc đốt cháy tấm thảm thành một lỗ đen nhỏ, còn có xu hướng đang lan ra.
Anh xoay người vào nhà vệ sinh thay quần áo, ra lệnh cho A Hải đi làm việc “Liên lạc máy bay, lập tức trở về.” A


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡