Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

Hải quả thực không nghĩ tới anh lại lo lắng đến mức gấp gáp trở về như vậy, hạ cánh xuống Viêng Chăn còn chưa được mười tiếng, hiện giờ đã trở về, vậy việc làm ăn đã hẹn kia không bàn nữa sao?
A Hải không phải kiểu người hỏi nhiều, anh ta phục tùng tất cả mệnh lệnh của Trần Tông Nguyên, sau khi Trần Tông Nguyên thay quần áo xong đi ra, bên máy bay cũng đã liên lạc xong.
Thủ đô Viêng Chăn của Lào chênh lệch một giờ so với Bắc Kinh, lúc bọn họ lên máy bay là sáu giờ sáng, trong nước thì là bảy giờ sáng.
Bảy giờ sáng hôm qua, Trần Chi đã ra ngoài làm công tác tình nguyện, cũng có nghĩa là suốt một ngày cô không quay về nhà.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Trần Tông Nguyên càng lạnh lẽo hơn.
… Ngày hôm nay của Trần Chi không mấy thuận lợi.
Sáng sớm sau khi tài xế đưa cô đến câu lạc bộ làm t̠ình nguyện, cô đi tới đi lui trên đường thì bất cẩn ngã một cái, đầu gối bầm một mảng lớn, sau đó lại bị mấy bạn nhỏ vô tình đá bóng rơi vào trúng bắp chân.
Lúc cởi quần áo tình nguyện ra, Trần Chi cảm thấy hai chân dường như không còn là của mình.
Buổi trưa cô không có ý định quay trở về, bạn học La tıểu Lê từ hôm qua đã hẹn với cô, muốn cùng nhau ăn cơm, thuận tiện buổi chiều đi dạo phố.
Trần Chi và La tıểu Lê không chỉ là bạn học cùng lớp mà còn là bạn cùng bàn, hai người quen biết từ cấp hai, mặc dù La tıểu Lê là nữ sinh, nhưng tính cách so với nam sinh còn khí phách hơn, nói chuyện làm việc thẳng thắn, Trần Chi thích giao tiếp với người như vậy.
Xe nhà La tıểu Lê mười hai giờ xuất hiện trước cửa câu lạc bộ, Trần Chi cùng cô ấy trêu đùa ầm ĩ suốt dọc đường đến trung tâm thương mại, hai người đi đến một nhà hàng mới mở đang rất nổi dạo gần đây.
Nhìn từ xa đã trông thấy hàng dài người, ước chừng phải đợi thêm một giờ mới có thể được ǎn.
Các cô đặt một bàn tròn mười chỗ ngồi, chỉ trong chốc lát số ghế đã không còn đủ.
Người quen dẫn theo người không quen đến, người dẫn người, vậy nên bọn họ đành phải kê thêm một bàn ở bên cạnh.
Trần Chi ngồi trong đám người, nói mấy câu khách sáo với đám bạn học không thân quen, bỗng La tıểu Lê bên cạnh kéo ống tay áo của cô, nói “Cậu nhìn kìa, Lục Hoa Thanh cũng tới, cũng là nhờ có cậu đấy Chi Chi, tôi nghe nói gia đình hai bên đang tác hợp hai người với nhau à?
Tướng mạo của Lục Hoa Thanh trông cũng được đấy chứ, chị đây đã giúp cậu nghe ngóng rồi, anh ta cũng không dính vào mấy chuyện thị phi đâu, tiếng tăm khá tốt, cậu thử một lần xem sao ” La tıểu Lê thì thầm, nói xong còn nháy mắt với Trần Chi.
Trần Chi bình tĩnh uống một ngụm nước “Không phải kiểu tôi thích.” “Ôi trời, cứ yêu trước thì có làm sao, đâu có bảo hai người phải kết hôn luôn đâu” “Anh tôi không cho yêu sớm.” La tıểu Lê lập tức im lặng, nhắc tới Trần Tông Nguyên, cô ấy kiềm chế lại không ít, nhưng vẫn khuyên nhủ Trần Chi nhân lúc đang tuổi xuân thì phơi phơi phải yêu đương và làm quen với những người đàn ông khác nhaụ “Sao Cổ Vận Như lại tới đây nhỉ.” La tıểu Lê đang hăng say nói, đột nhiên giọng điệu có chút không vui.
Nhìn về phía đám người, có một cô gái xinh xắn hoạt bát, nở nụ cười đáng yêu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡